pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341442

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1442 lượt.

nào em cũng nhẫn nhịn, em chỉ muốn giữ anh bên cạnh, em yêu anh bao nhiêu chẳng lẽ anh không biết? Tại sao anh lại tàn nhẫn như thế. Tại sao chúng ta không thể trở lại như ngày xưa?” Thiên Mộng Tuyết mất khống chế vừa khóc vừa nói, cô khổ sở ôm đầu bày tỏ, đây là những lời từ sâu tận đáy lòng cô trong suốt mấy năm qua.
Những ngón tay Hoắc Thương Châu đan chặt vào nhau, nói thật, anh không đủ độc ác để không quan tâm đến sự đau đớn của Thiên Mộng Tuyết, nhưng lúc này anh không thể vứt bỏ mục đích chính, sự áy náy với Thiên Mộng Tuyết anh có thể dùng cách khác đền đáp, trừ hôn nhân, đời này người làm vợ anh chỉ có Cố Chiêu Ninh, trước kia cũng thế, sau này cũng vậy.
“Thật xin lỗi, chỉ cần em nói ra điều kiện, ta nhất định sẽ cố gắng đáp ứng em”. Lời nói của Hoắc Thương Châu như một kẻ bạc tình, mọi thứ trong đầu Thiên Mộng Tuyết sụp đổ, cô khốn khổ cầu khẩn, đến tự ái cũng không cần, cô nhẫn nhịn đến như vậy tại sao vẫn không tránh nổi tổn thương.
“Điều kiện? Trừ cưới em ra, những thứ khác em đều không cần” Thiên Mộng Tuyết nói xong, đột nhiên đứng lên, nhìn Hoắc Thương Châu bằng ánh mắt thù hận, xách túi chạy như bay ra khỏi quán café.
Hoắc Thương Châu thở dài thườn thượt, không nghĩ chuyện lại trở thành thế này, không thể không thừa nhận, trong thương trường anh oai phong lẫm liệt, nhưng lại gặp phải vấn đề tình cảm nan giải như thế.
Cùng lúc đó, từ bên ngoài quán café, một người đàn ông đi tới, anh ta đeo một đôi kính mát to, áo sơ mi đen, phóng khoáng mở hai cúc cổ, bên ngoài mặc vest trắng, vừa vào cửa đã nói nhỏ với nữ nhân viên phục vụ.
Hắn đi tới trước quầy rượu, gọi một ly café mang đi, trong lúc chờ đợi, hắn lơ đãng chứng kiến cảnh một cô gái mặc váy trắng thở phì phò quát tháo người đàn ông đối diện sau đó xách túi bỏ chạy.
Đang cười hắn đột nhiên cảm thấy cô gái này trông rất quen, nhìn lại thì người đàn ông kia cũng thế, vì vậy, hắn nói với phục vụ vài câu rồi đi về phía Hoắc Thương Châu.
Đang trong lúc Hoắc Thương Châu vô cùng khổ sở, một bóng đen bao phủ lấy anh, theo bản năng ngẩng đầu, anh giật mình.
“Sao cậu lại tới đây?” Hoắc Thương Châu như gặp ma, thấy người đàn ông đứng sau giật mình gặng hỏi.
“Sao mình lại không thể tới?” Bạch Hiên Dật sau khi ngồi xuống, bỏ kính nhíu mày có chút đùa giỡn nhìn vẻ chán chường của Hoắc Thương Châu, lười biếng tựa vào ghế salon vắt chân cười tà mị.
Hoắc Thương Châu gượng cười, đấm một phát vào Bạch Hiên Dật.
“Thế nào? Tình cảm có vấn đề à? Cô gái kia là ai? Vợ cậu đâu?” Bạch Hiên Dật như pháo liên tiếp oanh tạc.
“Cậu thấy rồi à?” Hoắc Thương Châu vừa tốt lên một chút, nghe thấy Bạch Hiên Dật nói lại sa sầm, Bạch Hiên Dật biết Thiên Mộng Tuyết, khoảng thời gian đó anh chán chường, Bạch Hiên Dật còn đánh anh bắt dừng lại.
“Không phải chứ, là cô ấy sao?” Bạch Hiên Dật gật đầu thừa nhận, bưng ly café lên uống chờ câu trả lời của Hoắc Thương Châu.
“Ừ.” Hoắc Thương Châu không hề giấu giếm, lúc này anh cũng muốn có người bày tỏ.
“Phụt” Hoắc Thương Châu vừa nói, Bạch Hiên Dật ở tại chỗ khiếp sợ, một người đã chết sao có thể sống lại? Nhất thời không hiểu, ngụm café vừa uống phụt một cái phun hết ra ngoài, còn ho sặc sụa.
Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, anh đi 5 năm, 5 năm qua cố thử quên Cố Chiêu Ninh, anh không liên lạc với Hoắc Thương Châu không phải vì hận mà là vì sợ sẽ nhớ tới cô. Đến hôm nay, anh biết mình đã có thể từ bỏ, đúng lúc có một show trình diễn thời trang trong nước, nên mới trở về, thuận đường qua thăm lại nơi này, không ngờ lại đụng phải một chuyện tình oái oăm như vậy.
“Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Cố Chiêu Ninh đâu? Cô ấy đang ở đâu?” Bạch Hiên Dật lúc này nghiêm túc, nói như vậy, Hoắc Thương Châu hẹn hò với người yêu cũ, vậy Cố Chiêu Ninh thì ở đâu? Cô có biết chuyện này không, cô ấy có đau khổ không?
“Đừng kích động, cậu không cần kích động như thế” Nghe Bạch Hiên Dật quan tâm đến Cố Chiêu Ninh, anh nổi cơn ghen, trợn mắt nhìn Bạch Hiên Dật rồi tựa vào ghế nói một cách thản nhiên.
“Cậu nói luôn đi! Cho cậu biết, nếu cậu làm tổn thương Cố Chiêu Ninh, mình sẽ không bỏ qua.” Bạch Hiên Dật không thua kém gì Hoắc Thương Châu, ai cũng sợ anh, trừ Bạch Hiên Dật.
“Lộn xộn quá” Hoắc Thương Châu lạnh lùng nhìn anh.
“Cảm ơn!” Bạch Hiên Dật nói, đúng lúc café được bưng lên, anh nhìn Hoắc Thương Châu , không biết là cảm ơn người phục vụ hay cảm ơn Hoắc Thương Châu “khích lệ”
Cô phục vụ đỏ mặt, vội vàng cầm khay chạy ra ngoài.
“Cậu mặt ngày càng dày, trở về cũng không thèm nói câu nào” Hoắc Thương Châu tâm tình có vẻ tốt hơn một chút, liếc nhìn Bạch Hiên Dật.
Bạch Hiên Dật nhún vai bĩu môi: “Cậu cần gì vội, chui ra chui vào bụi hoa như vậy, không sợ bị gai đâm, nào dám thông báo cho cậu.” Thật ra anh không muốn thông báo với Hoắc Thương Châu, nghĩ đến bộ dạng ngọt ngào của Cố Chiêu Ninh bên cạnh Hoắc Thương Châu, anh thấy đau khổ. Không nghĩ được đi ngang đường mua một cốc café cũng đụng phải Hoắc Thương Châu, càng không thể tưởng tượng người bên cạnh hắn lại là Thiên Mộng Tuyết