pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

ô sao?” Hắn tiếp tục nhạo báng, như thể không nghe thấy lời cô.
“Đừng ra vẻ hồ đồ, anh biết tôi nói ai! Anh với tôi làm vụ giao dịch này, chẳng gì khác là anh giành được cô ta, đuổi Hoắc Thương Châu đi hay sao?” Thiên Mộng Tuyết xoay người nhắc nhở người đàn ông bộ dạng lạnh lùng bất cần đời.
“Tôi làm thế nào là việc của tôi, cô… không có tư cách.” Hắn gẩy gẩy khóe môi, con ngươi lạnh lùng lóe một ánh đùa giỡn, không hề chớp mắt với Thiên Mộng Tuyết: “Bây giờ cô nên làm gì? Không cần tôi phải nhắc nhở chứ?” Hắn nhấn mạnh, có vẻ không nhịn được nữa.
Thiên Mộng Tuyết là người thông minh, lúc này cái gì nên nói cái gì không, cô rất rõ, sửa sang lại váy áo, cô nhìn hắn: “Vậy thì tốt! Hi vọng chúng ta đều có được thứ mình muốn! Chỉ có điều… người đàn bà của anh quá gây chú ý, cẩn thận một chút.” Nói xong, chưa kịp quay đầu lại đã bước đi, cô không muốn ở bên cạnh hắn thêm giây phút nào nữa.
Sầm một tiếng, cửa phòng hung hăng bị sập lại.
Trên giường, hắn trần trụi, lồng ngực màu đồng phập phồng, hắn thở dài thườn thượt dưah vào đầu giường từ từ vặn đèn.
Người đàn bà của hắn….
Phải, đó là người đàn bà của hắn, cho dù bây giờ chưa phải, nhưng sau này chắc chắn.
Ánh đèn mỗi lúc một sáng, ngọn đèn vàng nhạt soi hình dáng u ám của anh ta….






Sau khi nhận được một cú điện thoại, Cố Chiêu Ninh từ từ gỡ tay Hoắc Thương Châu đặt trên eo mình ra, đứng dậy vào phòng vệ sinh, sau 10p, cô đã rửa xong mặt mũi vẫn thấy Hoắc Thương Châu ngủ say, không nhẫn tâm đánh thức anh dậy.
Tối hôm qua, cô nghe toàn bộ câu chuyện quá khứ của anh và Thiên Mộng Tuyết.
Nghe xong, lòng cô trở nên mềm lại, cô thông cảm với Thiên Mộng Tuyết, thì ra cô ta đã có nhiều oan ức với Hoắc Thương Châu như vậy, cô thấy mình lúc này có phần được ưu ái hơn.
Cô cũng đã hiểu vì sao Hoắc Thương Châu luôn nói rằng không thể rũ bỏ trách nhiệm với Thiên Mộng Tuyết.
Nếu… đổi lại là cô, có lẽ cô cũng như vậy.
Nếu cô là Thiên Mộng Tuyết, ngược lại sẽ không đòi hỏi gì ở anh.
Nhưng mà, cô không nói, tình yêu này chỉ cần mình cô khắc cốt ghi tâm là đủ rồi.
“Đừng! Em biết không? Anh đã thử rất nhiều lần, muốn gánh vác trách nhiệm, quên em, nhưng 5 năm qua, từ đầu đến cuối không quên nổi em, với những người phụ nữ khác không hề hứng thú, kể cả Thiên Mộng Tuyết. Anh cũng không biết mình bị làm sao, rất khổ sở phức tạp. Lúc em trở về, em không biết anh vui mừng kinh ngạc thế nào, nhưng thấy em bên cạnh Hứa Cần Dương, anh bị lòng ghen tị che mắt, anh không phải muốn giữ khoảng cách với em, chỉ sợ em không muốn nhìn mặt anh.”
Hoắc Thương Châu nói vậy khiến Cố Chiêu Ninh cũng căng thẳng muốn chết, những lời thế này, kể từ khi biết Hoắc Thương Châu, đây là lần đầu tiên cô thấy anh nói nhiều như vậy. Nếu là lúc khác, cô kkhoong do dự mà sà vào ngực anh, ra sức gật đầu, ra sức cảm động khóc nức nở.
Nhưng lúc này, cô chỉ có thể nhịn, nhịn đến bóp chết tim mình.
“Thương Châu, chúng ta không thể ích kỷ như vậy.” Cô vuốt ve, đau lòng nâng khuôn mặt anh lên, buộc anh nhìn vào mắt mình.
“Anh không ích kỷ, anh có thể cho cô ấy bất kỳ thứ gì cô ấy muốn, kể cả mạng sống, chỉ trừ… chỗ này, không được.” Bàn tay cô bị anh đặt trên ngực mình, gần trái tim, cô có thể cảm thấy từng nhịp đập nóng bỏng tác động lên tay mình, đâm vào lòng mình.
Cô cũng không khống chế nổi nữa, đối mặt với Hoắc Thương Châu như vậy, cô không còn sức cự tuyệt.
Gật đầu chấp nhận lời nói của Hoắc Thương Châu, vòng tay lên cổ anh, chủ động tặng cho anh nụ hôn của mình.
Hai người yêu nhau, lúc này không cần quá nhiều ngôn ngữ, một chút đụng chạm da thịt là có thể tóe lên ngàn tia lửa. Hai thân thể nóng bỏng quấn chặt lấy nhau, tình yêu cộng hưởng với nhau thành những nốt nhạc.
Ngừng suy nghĩ, Cố Chiêu Ninh thấy Hoắc Thương Châu cựa mình, liền lau nước mắt đi ra khỏi phòng ngủ.
Hoắc Thương Châu mở mắt thì đã không thấy người bên cạnh, cô đi từ lúc nào rồi? Anh không hề biết gì, đột nhiên ngồi dậy nhìn đồng hồ, đã 9 rưỡi.
Anh nhớ đêm qua đã nói chuyện với cô đến rất khuya, lại làm tình đến sáng sớm, anh có cảm giác chưa ngủ được chút nào, trong mơ còn lưu lại nụ hôn của cô.
Anh sờ lên gò má, cảm giác ấm áp quen thuộc vẫn sót lại.
Anh cười, vì Cố Chiêu Ninh đã đồng ý không rời bỏ anh, đã chứng mình bằng hành động, họ đã quấn quýt miên man thật lâu chẳng phải sao?
Anh cũng nhớ đêm qua đã nói bao lời gan ruột.
Sauk hi thổ lộ, anh ôm chặt Cố Chiêu Ninh như sợ tuột mất cô.
Đã bỏ lỡ một lần, anh không muốn lại mất cô lần nữa, anh nhất định phải xử lý xong việc với Thiên Mộng Tuyết. Lần này bất kể thế nào, anh quyết không nuốt lời.
Cố Chiêu Ninh ngồi trên ghế dài trong công viên, gió vi vu thổi tung mái tóc cô.
5 năm trước, lần đầu tiên thấy Thiên Mộng Tuyết cô đã biết, người con gái này khác với người Hoắc Thương Châu đã từng dẫn về, theo trực giác cô cũng biết đây chắc chắn là người quan trọng đối với sinh mệnh của anh.
Sau đó, cô lại vô tình thấy nhật ký của Ho