pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

ình, vội vã quay đầu, nhanh chóng phản bội, liên tiếp khoát tay với anh, lại đồng thời bắt gặp ánh mắt như muốn ăn thịt của Cố Chiêu Ninh.
“Vậy thì tốt, Lôi Ảnh, lái xe đi” Hoắc Thương Châu không hỏi Cố Chiêu Ninh, trực tiếp ra lệnh cho Lôi Ảnh.
Xe nhanh chóng đỗ ở cửa Ngọc Sáng, Hoắc Thương Châu xuống xe mở cửa cho Cố Chiêu Ninh.
Lại Ngọc Sáng, Cố Chiêu Ninh trở lại chốn cũ n lần, mỗi lần tới đều không có chuyện gì tốt đẹp, cô còn biết làm sao, chỉ hận nửa đường sao lại đụng phải Hoắc Thương Châu.
Lôi Ảnh vào khách sạn trước, chỉ đạo vài câu với quản lý sau đó trở lại phòng bao riêng xa hoa của Hoắc Thương Châu.
Bữa cơm hôm nay rất yên tĩnh, không có quá nhiều đề tài, cũng không có ai rót rượu cho Mạc Nhan, mọi người cứ ăn cho đến khi kết thúc.
Cơm nước xong, Lôi Ảnh vẫn phụ trách đưa Mạc Nhan về nhà, mà lần này kỳ lạ, Mạc Nhan hoàn toàn tỉnh táo lại đương nhiên đồng ý không chút do dự, Cố Chiêu Ninh có cảm giác mình bị bạn xấu nộp mạng.
“Tại sa lại tránh anh?” Bọn họ không đi xe vì Cố Chiêu Ninh nói muốn tản bộ, cho nên Hoắc Thương Châu đưa xe cho Lôi Ảnh chở Mạc Nhan về. Hai người đi tới một cây cầu, Cố Chiêu Ninh dừng bước, nắm lan can nhìn ánh sáng bạc lấp lánh trên mặt hồ. Lúc này Hoắc Thương Châu mới mở miệng hỏi.
“Không có, em đâu có tránh” Cô cũng không biết nên nói thế nào, có lẽ không nên nói gì, chỉ cần từ từ xa lánh là được rồi, giữa hai người có quá nhiều trở ngại, không thích hợp đi chung một con đường, nhưng trong lòng Cố Chiêu Ninh vẫn không từ bỏ được, rõ ràng đã quyết định, nhưng thấy Hoắc Thương Châu lòng cô lại đau đớn.
“Có thật không? Sáng nay em đi đâu?” Hoắc Thương Châu cảm thấy từ buồi sáng Cố Chiêu Ninh bỏ đi, không còn giống nữa, anh mơ mơ màng màng hình như nghe thấy điện thoại của cô đổ chuông, bây giờ nghĩ lại, sau khi nhận điện thoại cô đi mất, là ai gọi? Bạch Hiên Dật? Hứa Cần Dương? Anh cũng không biết.
“Không có gì… Có chút việc, nên em không đánh thức anh”. Vừa nói ra những lời này, cô thấy đỏ mặt, nghĩ đến chuyện tối hôm qua cô không tránh được, vừa rồi lại nói như thế, nghe rất ám muội.
“ha ha…” Hoắc Thương Châu thấy Cố Chiêu Ninh đỏ mặt bật cười, sau đó anh xoay người cô lại để cô nhin thẳng vào mình, âu yếm nói: “Bất kể có chuyện gì, anh chỉ hi vọng em sẽ tin tưởng anh, đừng hành hạ anh, anh không chịu nổi sự hờ hững của em.” Anh ôm eo Cố Chiêu Ninh, lôi cô gần sát lại mình.
“Thương Châu… Em…” Cô muốn nói chuyện sáng nay gặp Thiên Mộng Tuyết với anh, nhưng liệu anh có tức giận chạy đi tìm cô ta không, nếu vậy, cô khác gì một con đàn bà hư hỏng? Rốt cuộc có nên nói hay không đây?”






Anh nói, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng vĩnh viễn đừng rời bỏ anh.
Lời vừa đến khóe miệng, Cố Chiêu Ninh bị ý nghĩ này làm cho cứng họng, cô biết một khi nói ra, Hoắc Thương Châu sẽ phản ứng khiến cô không cách nào tiếp nhận.
Mâu thuẫn, vô cùng mâu thuẫn…
Một cơn gió nhẹ đi qua, thổi tung tóc cô.
“Muốn nói gì? Hử?” Hoắc Thương Châu vuốt lại tóc cô, giọng nói cưng chiều.
“Ừ… anh định hoi, em có đói bụng không?” Lôi Ảnh tay cầm lái đầy mồ hôi, anh cũng không biết làm sao, lúc này chỉ thấy lúng túng.
Nghe thấy câu này, Mạc Nhan nở nụ cười, ngước mắt nhìn Lôi Ảnh: “Chúng ta vừa ăn rồi mà.” Cũng không đổi được đề tài sao? Ngốc thế.
Thôi rồi, anh căng thẳng đến nỗi ăn nói không mạch lạc được, đúng là họ còn vừa ăn cơm với nhau, sao lại còn hỏi câu ngớ ngẩn như vậy.
Đang lúc Lôi Ảnh không biết phải làm sao thì điện thoại đổ chuông, như chết đuối vớ được cọc, vội vàng nghe điện thoại: “Alo, thiếu gia” Không biết Hoắc Thương Châu bên kia nói gì, lông mày Lôi Ảnh nhíu lại sau đó tả lời: “Vâng, được, tôi hiểu rồi”
Cúp điện thoại, anh liếc nhìn Mạc Nhan, sau đó nhìn về phía trước: “Đến nhà rồi, em vào đi”. Xe này đi không thể chậm hơn, vốn chỉ mất nửa tiếng, Lôi Ảnh đi mất một giờ.
Mạc Nhan gật đầu xuống xe, xoay người khom lưng nói với Lôi Ảnh: “Đi đường cẩn thận, hẹn gặp lại”. Nói xong chưa kịp quay đầu đã chạy vào trong nhà.
Lôi Ảnh nhìn theo bóng lưng đang chạy trối chết mỉm cười, một câu nói quan tâm hiến lòng anh lâng lâng, nổ máy đi về phía nhà Cố Chiêu Ninh.
Lúc Lôi Ảnh đến nơi, Hoắc Thương Châu đang đứng ở bên đường nhỏ hút thuốc, Lôi Ảnh cho xe dừng ngay bên cạnh, Hoắc Thương Châu mở cửa xe ngồi lên.
“Lôi Ảnh, điều tra giúp tôi một người”. Hoắc Thương Châu vươn người về đằng trước, nói nhỏ bên tai Lôi Ảnh, nghe xong Lôi Ảnh gật đầu nổ máy xe rời đi.
3 ngày sau
Lôi Ảnh cầm hóa đơn điện thoại đi vào phòng làm việc của Hoắc Thương Châu, đưa ra trước mặt anh: “Chủ tịch, đây là thứ anh muốn”. Lúc nói chuyện, thần sắc cũng không được tốt, anh biết thế nào cũng sắp có giông bão.
“Là cô ấy?...”Hoắc Thương Châu lẩm bẩm như tự nói với mình, lông mày chụm lại nhìn số điện thoại 3 ngày trước.
“Chủ tịch… Còn có việc này, tôi không biết có nên nói hay không?” Lôi Ảnh vẻ mặt hơi nghi ngại, do dự không biết có nên nói không.
“Nói đi” Hoắc Thương Châu lạn