Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
phản ứng, Cố Chiêu Ninh đã không thể né tránh, cô bây giờ bất lực không thể ngăn cản sự chiếm đoạt của Hứa Cần Dương, đành nhắm mắt, cắn chặt môi cứng ngắc đứng tại chỗ, không phản ứng cũng không phản kháng.
Một sự sỉ nhục to lớn khiến Hứa Cần Dương nổ tung, so với một cái tát, sự cứng đờ của cô còn khiến hắn khổ sở hơn, điều này có nghĩa là cô đang chịu đựng ư? Chẳng lẽ mất đi Hoắc Thương Châu cũng có nghĩa là cô đã chết, mặc cho ai chém giết cũng không quan tâm sao?
“Tại sao? Có phải là tôi có làm cái gì, em cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, có phải không? A…! Em nói đi!” Hứa Cần Dương nổi điên lắc lắc vai Cố Chiêu Ninh, tim hắn đã tan nát đến mức không sao cứu chữa, ánh mắt tổn thương cùng tức giận đỏ ngầu, hắn rốt cuộc nên đoạt lấy cô, nếu là người phụ nữ khác đứng trước mặt hắn, hắn sẽ khiến cho cô ta sống không ra sống mà chết cũng không ra chết! Nhưng đây lại là Cố Chiêu Ninh, hắn không thể làm thế.
“Hứa Cần Dương… Tôi là của anh rồi… Tùy anh thôi.” Cô chậm rãi nhắm hai mắt, nước mắt tuôn rơi, chẳng phải Hứa Cần Dương muốn có mình sao, vậy thì cho hắn, dù sao cô lúc này cũng chẳng còn là gì.
Một đòn cảnh cáo, Hứa Cần Dương không nghĩ là Cố Chiêu Ninh sẽ nói như vậy, không phải hắn nên vui vẻ sao? Nhưng tại sao ngược lại tim hắn lại đau như cắt.
“Cô…” Nhất thời Hứa Cần Dương không biết phải làm gì, hắn lùi lại mấy bước, tựa vào bức tường lạnh như băng nhìn người con gái đối diện đã từ bỏ tất cả như tro bụi, hắn khóc.
Thì ra… có một số việc không phải nghĩ thế nào sẽ thành thế ấy, ví dụ như… lúc này, cảnh tượng này vượt xa mức tưởng tượng của hắn.
Cảm thấy người trước mặt đã buông tay, Cố Chiêu Ninh mới chậm rãi mở mắt nhìn người đàn ông đối diện đang dựa vào tường, cô cười khổ, vươn tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, vừa cởi vừa nói: “Thế nào? Đàn ông các người chẳng phải đều muốn có thứ này sao? Tôi lúc này đáp ứng anh, cũng chỉ là thay đổi gương mặt, tôi thấy không thành vấn đề.”
Hứa Cần Dương nhìn bộ dạng này của Cố Chiêu Ninh, thậm chí hơi sợ, nếu là trước đây, hắn sẽ không do dự đáp lại, sau đó đẩy cô lên giường, có thể còn khen ngợi cô là kẻ thức thời.
Lúc Cố Chiêu Ninh cởi chiếc cúc thứ hai, Hứa Cần Dương sải bước đến cầm tay cô tức giận: “Đừng cởi nữa! Tôi không có chút hứng thú nào với cô!” Cài cúc áo vào cho cô, cơn giận của hắn vì sự oan ức của cô cũng biết mất tương đối, hắn chậm rãi: “Tôi đưa cô về nhà”
Nói xong, hắn nắm tay Cố Chiêu Ninh đi về phía hành lang.
Trên xe, Cố Chiêu Ninh thiếp đi, có lẽ quá đau khổ, Hứa Cần Dương thấy cô tuy ngủ say lông mày vẫn cau lại, còn thi thoảng than thở.
Hắn nắm chặt tay lái nhìn thẳng về phía trước tự nhủ: “Tôi phải làm gì với em bây giờ?”
Cố Chiêu Ninh không nghe thấy những lời này, cô chỉ hơi cựa mình rồi vẫn say sưa ngủ.
Lúc xe dừng dưới nhà Cố Chiêu Ninh thì cô cũng tỉnh, thấy Hứa Cần Dương đang nhìn mình, cô nghĩ đến chuyện vừa xảy ra ở nhà hắn cảm thấy xấu hổ, lấy áo khoác từ trên người trả lại cho hắn rồi mở cửa xe xuống.
“Về nghỉ ngơi cho tốt, không nên suy nghĩ nhiều, đừng quên, bờ vai của anh luôn sẵn sàng cho em mượn.” Hứa Cần Dương cũng xuống xe đứng ở cửa nói với cô.
Cố Chiêu Ninh gật đầu, lê bước chân nặng nề đi vào nhà.
Hoắc Thương Châu chạy xe hết tốc độ trên lối đi bộ, mắt không ngừng nhìn xung quanh, anh đã qua Thắng Thiên, đã đến nhà Cố Chiêu Ninh, nhưng không tìm được cô, anh lo lắng Hứa Cần Dương sẽ giở trò gì với Cố Chiêu Ninh, như lúc đầu ở Thắng Thiên, nhưng Cố Chiêu Ninh không nghe điện thoại, anh hỏi A Đông, thậm chí động thủ với hắn, nhưng hắn thực sự không biết gì, vì vậy anh và Lôi Ảnh chia nhau, anh quyết định quay về nhà Cố Chiêu Ninh, nếu cô thực sự chưa trở về, anh sẽ lật tung Thắng Thiên lên! Không tin là Hứa Cần Dương sẽ không xuất hiện.
Anh bây giờ cảm thấy hối hận, sao ở ngay cửa Ngọc Sáng lại để cho Cố Chiêu Ninh đi.
“Chết tiệt! Cố Chiêu Ninh! Em đừng xảy ra chuyện gì! Nếu không…” Nếu không cái gì? Nếu quả thực xảy ra chuyện gì thì anh phải làm sao?
Lúc đến đầu đường, xe anh rẽ trái, cùng lúc, xe Hứa Cần Dương cũng rẽ phải ra khỏi khu nhà.
Hai xe không gặp nhau, Hoắc Thương Châu dừng xe bên dưới thấy tầng nhà Cố Chiêu Ninh sáng đen, trong lòng anh căng thẳng, vừa vui vừa sợ, không thèm đóng cửa sổ xe, anh nhanh chóng nhảy xuống chạy lên lầu.
Hoắc Thương Châu tự dùng chìa khóa mở cửa, trong phòng không thấy bóng dáng Cố Chiêu Ninh, anh đi tới phòng ngủ, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, anh đi ra ban công, ngẩn người trước bầu trời đầy sao, đốt một điếu thuốc, đứng lặng lặng hút chờ Cố Chiêu Ninh ra ngoài cho anh một lời giải thích.
Nhưng chờ thật lâu, tiếng nước chảy cũng không ngừng, Cố Chiêu Ninh cũng không ra ngoài, anh đột nhiên có linh cảm xấu, vội vàng vứt điếu thuốc chạy đến cửa phòng tắm dồn dập gõ, không ai đáp lại, anh gọi to: “Ninh Ninh? Có nghe thấy anh nói gì không? Trả lời anh!” Trong phòng tắm vẫn chỉ có tiếng nước chảy, không ai trả lời.
“Ninh Ninh! Mở cửa ra” Anh gọi một lần nữa vẫn không