Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.
có việc gấp, anh muốn cho tôi xem cái gì?” Cố Chiêu Ninh đâu còn tâm trạng ngồi nữa, lúc này cô nông nóng không biết phải làm thế nào với Hoắc Thương Châu, cô còn phải về giải thích với anh.
“Em thực sự cho rằng hắn yêu em sao? Em nghĩ vậy ư?”
Vì những lời này, cô đột nhiên ngừng lại, giống như một đòn cảnh cáo, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn vẻ tự tin, trấn tĩnh của hắn, trong lòng vô cùng căng thẳng, toàn thân cô bắt đầu run rẩy, tim cũng đập nhanh hơn, một lúc lâu mới mở được miệng: “Có phải anh biết điều gì không? Tại sao lại nói vậy?” Trực giác mách bảo cô hôm nay Hứa Cần Dương nhất định muốn cho cô biết chuyện liên quan đến Hoắc Thương Châu, bằng không hắn đã không nói câu ‘không nghe em sẽ thấy hối hận’.
“Tất nhiên, có thể em không tin nhưng anh biết rất rõ”. Hứa Cần Dương cũng không nói thẳng ra, nhún vai, nhấc ly tà trên bàn lên uống một hớp, nhìn Cố Chiêu Ninh cười cười.
Quả nhiên, trong lời nói của hắn có điều gì, xem ra cô khó mà tiếp thu nổi chuyện này.
“Có phải là tò mò rồi không?” Hứa Cần Dương thấy cô không nói gì, tiếp tục bổ sung.
Cả gian phòng tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi xuống mặt đất cũng có thể nghe rõ, cô nhìn hắn cười nhưng trong lòng đã bắt đầu bất an, các khớp xương ngón tay vì nắm quá chặt mà trở nên trắng bệch, cô lấy hết dũng khí: “Tôi rất ngạc nhiên, rốt cuộc có chuyện gì lại khiến anh bận tâm đến vậy, tôi thừa nhận, ban đầu là tôi không tốt, không nên lợi dụng anh, nhưng Hứa Cần Dương, tôi thật lòng muốn trở thành bạn anh, còn yêu anh, đời này tôi không làm được, thật xin lỗi! Tôi biết là lúc này không nên bỏ anh, nhưng…”
Nghe đến đoạn này, khuôn mặt tươi cười của Hứa Cần Dương như đông lại, sau đó trở nên khó coi.
“Đừng nói nữa” Hứa Cần Dương quát lên tức giận cắt đứt lời cô, có lẽ nhìn thấy cô sợ hãi, hắn cố nén tức giận đến bên cạnh kéo Cố Chiêu Ninh: “Đi theo tôi”
Cố Chiêu Ninh nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, đây là lần đầu tiên hắn quát tháo cô như vậy, ánh mắt đỏ ngầu, mặc cho hắn lôi đi, cô ngơ ngác chạy theo.
Lên đến tầng hai, đi một đoạn hành lang mà Cố Chiêu Ninh lại có cảm giác quá lâu, như đi về phía vực sâu, không biết cái gì đang chờ đợi cô, không thể phủ nhận, lúc này cô rất căng thẳng, đến mức bước đi cũng trở nên khó khăn.
Hứa Cần Dương kéo cô đến cuối hành lang, mở cửa một căn phòng bên trái khiến Cố Chiêu Ninh đột nhiên dừng bước, hắn quay lại liếc nhìn cô: “Sao? Sợ ư? Yên tâm, tôi không phải loại người như vậy.” Hắn là loại người kia, nhưng lúc này hắn không nói dối, kể từ khi phát hiện mình yêu Cố Chiêu Ninh, hắn không hề muốn dùng những thủ đoạn hèn hạ, không muốn cưỡng bách cô, cô không giống loại phụ nữ hắn chỉ vui đùa một chút rồi quẳng cho một tấm ngân phiếu không bao giờ muốn gặp lại, hắn muốn nhiều hơn, muốn cô mãi mãi ở bên cạnh mình, chỉ cần yêu một chút thôi mà sao cũng khó như vậy.
Cố Chiêu Ninh lắc lắc đầu, cắn chặt môi, điều hòa nhịp tim của mình rồi mới theo hắn vào phòng.
Hứa Cần Dương bật đèn, trong nháy mắt cả căn phòng bừng sáng, lúc này Cố Chiêu Ninh mới biết hắn đưa cô vào thư phòng, là cô cả nghĩ rồi, lúc này lòng mới đỡ thấp thỏm một nửa, nửa kia vẫn ở cái bí mật lơ lửng mà cô cảm thấy mỗi lúc một gần mình.
Hứa Cần Dương buông tay Cố Chiêu Ninh, đến bên bàn đọc sách, lấy từ trong ngăn kéo ra một cái đĩa, quay lưng về phía cô, hắn nhìn cái đĩa cười ảm đạm, quay mặt lại đã là khuôn mặt tươi cười trong sáng. “Đây, tất cả những gì em muốn biết đều nằm ở đây, em xác định muốn xem nó chứ?” Hắn quơ quơ cái đĩa trước mặt mình.
Cố Chiêu Ninh nhìn cái đĩa có thể mở ra bí mật, hăng hái gật đầu, cô đã tới đây, nghĩa là không thể lùi bước. Chiếc đĩa dưới ánh đèn trở nên chói mắt, Cố Chiêu Ninh nheo mắt lại tránh thứ ánh sáng kia.
Hứa Cần Dương gật đầu, nhét đĩa vào laptop, sau đó… hắn xoay người đến bên cạnh Cố Chiêu Ninh, vỗ vỗ bả vai cô: “ Tự mình xem đi, tôi ở bên ngoài chờ cô.”
Cố Chiêu Ninh nghe tiếng cửa đóng lại, lê bước chân nặng nề đến trước bàn đọc sách, ngồi xuống nhìn đống file không tên, tay cô run rẩy cầm chuột double – click.
Chỉ sau một phút, cô xây xẩm mặt mày, cả người bắt đầu run lên! Cô mỗi lúc một run bần bật, sắc mặt trở nên tái nhợt, cô không ngờ Hứa Cần Dương lại có thứ này, những hình ảnh ử khiến cô không thở nổi, nhì lại thời gian của chiếc đĩa, cô có cảm giác như có người cầm thanh kiếm rỉ rạch từng nhát lên ngực cô, sự hung bạo này khiến trái tim cô phun trào đầm đìa máu tươi. Nỗi đau này không thể nào chịu đựng.
Hứa Cần Dương đứng ở cửa, đốt một điều thuốc, nghe những âm thanh trong phòng vọng ra, hắn nhếch miệng cười lạnh, lá bài này chẳng lẽ không đủ để Cố Chiêu Ninh rời xa Hoắc Thương Châu? Hắn ích kỷ, lựa chọn nói chuyện này với cô vào lúc này, đơn giản là để chuẩn bị cho việc giật gói thầu sắp tới, mặc dù hắn tin rằng Thiên Mộng Tuyết có thể sao chép được đề án, nhưng để phòng trừ, hắn muốn Hoắc Thương Châu chịu một đả kích trí mạng, hắn không tin rằng, thời điểm Hoắc Thương Châu thương tích đầy mình, hắn lại không thể lật đổ Hoắc Thị.
Một k