Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

có âm thanh nào, không thể chờ đợi thêm nữa, anh vặn thử tay nắm cửa, bên trong khóa trái, anh lùi lại mấy bước, uỳnh, một cước đá văng cửa phòng tắm.






Khi đạp được cửa phòng tắm, Hoắc Thương Châu nhìn thấy Cố Chiêu Ninh nhắm tịt mắt nằm trong bồn tắm không hề nhúc nhích, anh kinh hoàng chạy đến lắc lắc cô: “Ninh Ninh! Ninh Ninh!” nhưng cô vẫn không hề có phản ứng gì. Anh nhanh chóng ôm cô ướt dầm dề từ trong nước lên, đặt trên giường, lau khô rồi mặc một bộ quần áo sạch. Nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, lòng anh cũng thắt lại, làm sao cô lại trở thành thế này, rốt cuộc Hứa Cần Dương đã làm gì cô?
Sau khi mặc xong quần áo, anh vội vàng bế cô sải bước ra cửa.
Ngoài cửa phòng cấp cứu, Lôi Ảnh nhận được điện thoại của Hoắc Thương Châu lập tức chạy tới, Mạc Nhan cũng đi theo anh.
“Sao rồi? Ninh Ninh đâu?” Mạc Nhan nhìn thấy Hoắc Thương Châu, vội vàng hỏi thăm. Cô nhìn anh với ánh mắt oán hận, người đàn ông này hô mưa có mưa, gọi gió có gió, tại sao hết lần này đến lần khác làm tổn thương Cố Chiêu Ninh, tại sao không thể đối xử tốt với cô ấy, càng nghĩ càng tức, thấy Hoắc Thương Châu như xác chết không trả lời câu hỏi của cô, Mạc Nhan nổi điên: “Hoắc Thương Châu! Anh có phải là đàn ông nữa không? Anh biết Ninh Ninh yêu anh bao nhiêu không? Lúc ly hôn với anh nó đã đau khổ bao nhiêu lâu, vất vả lắm mới quên được anh, tại sao anh còn xuất hiện trước mặt nó, còn đối xử với nó thế nào? Anh xem anh hại nó thành cái gì rồi?” Mạc Nhan tức giận nói một thôi một hồi.
Lôi Ảnh thấy cô to tiếng , tiến lên kéo tay: “Mạc Nhan! Đừng làm ồn!” Anh liếc nhìn Hoắc Thương Châu, hắn vẫn ngồi trên ghế cúi đầu không nói lời nào, thật ra anh biết, người khó chịu nhất lúc này là Hoắc Thương Châu.
Hoắc Thương Châu đứng bên kia giường bệnh, nắm lấy bàn tay cô trong tay mình khẽ vuôt ve, nhìn người mình yêu thành ra thế này, anh đột nhiên tự trách. Mạc Nhan nói đúng, nếu anh không xuất hiện trong cuộc đời Cố Chiêu Ninh, cô sẽ không thành ra thế này, đây tất cả là do anh gây ra, anh là người chẳng có năng lực gì hết.
Cố Chiêu Ninh được đẩy vào phòng bệnh, Hoắc Thương Châu vào theo, Mạc Nhan định đi vào liền bị Lôi Ảnh kéo ra ngoài.
“Anh làm gì thế?” Mạc Nhan vẫn còn tức giận Lôi Ảnh vừa rồi bao che cho Hoắc Thương Châu, cô hất tay anh ra. Đàn ông đều giống nhau, Lôi Ảnh lại cùng lớn lên với Hoắc Thương Châu, vật cùng loài sống cùng nhau, lúc này cô thấy Lôi Ảnh và Hoắc Thương Châu chẳng khác gì nhau, cô cũng không muốn sau này lại giống bộ dạng Cố Chiêu Ninh bây giờ.
Đừng tưởng Cố Chiêu Ninh mặt ngoài kiên cường, thực tế cô chỉ ra vẻ, tự ngụy trang cho mình như thế mà thôi.
So với Cố Chiêu Ninh, Mạc Nhan đúng là kiên cường hơn, cô dám yêu dám hận, làm việc gì cũng quả quyết, cô vĩnh viễn không thể vì đàn ông mà thương tích đầy mình như Cố Chiêu Ninh.
“Em vừa nói những điều đó là có ý gì? Cái gì mà đi? Cái gì mà vĩnh viễn không trở lại?” Lôi Ảnh sầm mặt, nhìn khuôn mặt giận dỗi của Mạc Nhan.
“Đi là đi, không trở lại là không trở lại, nghe không hiểu à? Không hiểu thì thôi!” Mạc Nhan ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lôi Ảnh.
“Vậy còn anh?” Đây là lần đầu tiên anh hỏi một người con gái như thế.
Mạc Nhan trợn mắt, nhất thời không biết nói gì với anh, nhìn ánh mắt mong đợi của anh, cô hơi hoảng hốt, đây là Lôi Ảnh lạnh lùng ư? Sao chẳng thấy giống.
“Anh… chuyện liên quan gì tới anh! Tôi vào đây!” Mạc Nhan không biết trả lời thế nào, hét lên.
Lôi Ảnh sao để cho cô cứ thế mà đi. Hoắc Thương Châu vẫn còn ở trong đó, nên để cho họ một chút không gian riêng, với lại cô ta vẫn còn chưa cho mình một câu trả lời, sao có thể dễ dàng cho đi như vậy.
“Đi theo anh”. Lôi Ảnh lôi Mạc Nhan đi, mặc kệ cô gào thét giãy giụa, đến một nơi an toàn.
Trong phòng bệnh, từng giọt từng giọt dung dịch truyền hòa vào máu Cố Chiêu Ninh, Hoắc Thương Châu cảm thấy thời gian trôi đi thật chậm, anh chờ cô tỉnh lại, dù chỉ để nhìn anh một cái.
Anh cầm bàn tay xanh xao lạnh toát của Cố Chiêu Ninh áp lên môi mình, ủ ấm trong lòng bàn tay anh.
Trên vách tường, kim đồng hồ lách cách nhích từng giây, anh cảm thấy mình như đang lăn lộn trong chảo dầu, vô cùng đau đớn, tối nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cô ngất xỉu, thiếu máu chỉ là một phần, chắc chắc là cô đã bị kích động.
Cố Chiêu Ninh mơ màng cảm thấy bàn tay mình đang có người nắm chặt, sự ấm áp ấy làm cô lưu luyến, chậm rãi mở mắt, trần nhà trắng toát, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi làm cô ngồi bật dậy, vì quá đột ngột mà cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
“Tỉnh rồi à? Bác sĩ nói em cần nghỉ ngơi, nằm xuống đi đã đừng kích động, cẩn thận lệch kim tiêm.” Hoắc Thương Châu đứng khỏi ghế bên cạnh, ôm lấy tay Cố Chiêu Ninh đang vuốt huyệt thái dương.
Sao mình lại ở trong bệnh viện? Mình nhớ đang ở nhà tắm cơ mà… Sao Hoắc Thương Châu lại xuất hiện ở đây, ai đưa mình đến? Còn nữa… sao mình phải truyền nước biển?
“Bỏ ra”. Cố Chiêu Ninh nói 2 chữ lạnh lùng.
Hoắc Thương Châu sửng sốt, sau đó buông t