XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Thực Tập

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1226 lượt.

của Bắc Đường Yên, anh cúi đầu hôn lên môi cô, cô gái trước mắt này quá mức lớn mật, luôn làm anh lúng túng.
Có người nói, lúc hôn nhau những người mở mắt sẽ không đắm chìm ở trong tình yêu của mình, bởi vì họ quá mức sáng suốt.
Bắc Đường Yên nghĩ tới câu nói này, chậm rãi nhắm mắt lại, cô cảm thấy tình yêu luôn làm người ta điên cuồng, cô không nên quá mức lý trí, rung động là một loại nhiệt tình, nó làm cho người ta cảm thấy tốt đẹp mỗi khi nhớ lại.
Hai người ôm hôn ở cầu thang bộ thật lãng mạn, lặng lẽ không tiếng động đắm chìm trong tình yêu mãnh liệt.
Viêm Liệt vẫn là người tách ra trước, không phải anh không đủ tập trung, mà là anh suy nghĩ thừa lúc bản thân mình còn có một tia lý trí mà dừng lại, anh là người con trai bình thường, nếu cứ như vậy anh không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Viêm Liệt rời khỏi đôi môi của Bắc Đường Yên nhưng lại ôm chặt cô, nắm lấy bả vai của cô tự bình phục mình.
Bắc Đường Yên muốn nói cho anh biết anh không cần nhẫn nại, cô cảm thấy mình có thể tiếp tục, nhưng hình như có chút nhanh chóng, hai người mới qua lại một ngày mà làm như vậy thì quá nhanh, đợi thêm hai ngày nữa cũng được.
“Đến nhà em rồi, anh vào đi.” Hai người đã đứng ở lầu bốn, trước cửa nhà Bắc Đường Yên.
“Đột nhiên anh lại cảm thấy hối hận.” Viêm Liệt lo lắng nói.
“Hối hận chuyện gì?” Bàn tay Bắc Đường Yên đang mở cửa liền khựng lại.
“Anh cảm thấy mình không tìm được lý do, em tin tưởng anh, nhưng mà anh không tự tin, đối với anh mà nói, lực hút của em quá lớn, em làm anh mê muội.”
Viêm Liệt cũng rất thẳng thắn, bây giờ trong mắt anh không có sự tĩnh lặng.
“Thật ngại quá, anh hối hận cũng muộn rồi, hoan nghênh đến nhà em, nơi này cũng sắp là nhà anh.” Bắc Đường Yên mở cửa, vô cùng xinh đẹp làm động tác mời vào.
“Em làm anh có cảm giác trở thành tên trộm, giống như là đi vào nơi không nên đi vào.” Viêm Liệt trêu chọc, vừa nói vừa đi vào.
Lấy thân phận và địa vị của Bắc Đường Yên mà nói thì căn phòng của cô thật sự là rất nhỏ, nhưng lấy góc độ của người đến xem thì nó rất rộng rãi; ba phòng ngủ, một phòng khách, hai nhà vệ sinh, một phòng bếp, còn có một phòng sách và một phòng chứa đồ; màu chủ đạo là màu trắng, màu phụ là màu vàng nhạt và màu lam, thỉnh thoảng có vài chi tiết lấy màu đen làm màu chính, nhìn cả căn phòng rất nhẹ nhàng và hợp thời, không tệ.
“Như thế nào, có hài lòng không, anh đã đồng ý rồi, bây giờ không hài lòng cũng không được, nhưng mà có thể sửa chữa lại vài chi tiết, em tôn trọng ý kiến của anh.” Cô vẫn luôn cảm thấy căn phòng này không giống như là “nhà”, nó thiếu đi hơi ấm con người, nhưng mà do quá bận rộn với công việc nên cô cũng không cảm thấy có gì không tốt, chỉ là thỉnh thoảng cô muốn có một người để nói chuyện, cô thích nhiệt độ lúc đó, ấm áp, hạnh phúc và lãng mạn.
“Anh vẫn cảm thấy nơi này rất nguy hiểm, anh sợ mình sẽ không bao giờ. . .muốn dọn đi nữa.” Viêm Liệt rất thích nơi này, ở đây có hơi thở của cô, thiết kế nhẹ nhàng như cô, thỉnh thoảng có vài chi tiết rất ấm áp.
“Em sẽ đem những lời này của anh làm thành ca ngợi, ngồi đi, anh muốn uống gì, ở đây có bia, nước trái cây và cà phê?”
“Nước trái cây đi, cám ơn em.”
Bắc Đường Yên đi vào phòng bếp, chỉ một lát liền đem hai ly nước trái cây đặt lên bàn, Viêm Liệt ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách, Bắc Đường Yên ngồi bên cạnh anh.
Vừa định nói cái gì đó giải toả không khí thì điện thoại Viêm Liệt liền reo lên.
“Thật ngại quá, anh nghe điện thoại.” Viêm Liệt nói xong liền lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy cái tên trên màn hình hiển thị liền do dự không biết có nên nhận hay không.
“Muốn em tránh đi một lát sao?” Bắc Đường Yên thấy Viêm Liệt do dự, cô quan tâm hỏi.
Viêm Liệt lúng túng cười cười nói “Không cần”, sau đó nhận điện thoại.
“Tiểu Nhã?”
“Tiểu Liệt, bây giờ anh có rảnh không, em muốn nói chuyện với anh một lát, anh đang ở quán cà phê đối diện công ty.” Giọng nói của Âu Nhược Nhã ủ rũ mất tinh thần.
“Hẹn hôm khác được không, hôm nay tôi có công chuyện, không có cách nào đến được.” Anh đã nói rất rõ ràng với Âu Nhược Nhã, cho dù có nói lại một lần nữa thì cũng sẽ vẫn là những lời đó, bây giờ anh chỉ hi vọng cô có thể buông tay, anh không muốn để tâm vào những chuyện vụn vặt, mặc dù cô theo đuổi anh đã hơn ba năm, nhưng trên thực tế cô và anh đã rất rõ ràng, chẳng qua là cô không muốn buông tha mà thôi.
“Anh không có ở ký túc xá, anh còn có thể có chuyện gì? Chẳng lẽ là anh không muốn thấy em, ngày hôm đó em không nên kích động như vậy, em sai rồi, chúng ta nói chuyện một chút có được không?” Âu Nhược Nhã đem lời nói của Viêm Liệt xem như là anh lấy cớ không muốn thấy mình, giọng nói đã trở nên cầu khẩn, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng thích ai nhiều như vậy, cực khổ theo đuổi nhưng cuối cùng lại không có kết quả, cô thật không cam lòng.
“Ngày mai được không, hôm nay đã khuya lắm rồi, có chuyện gì thì ngày mai chúng ta bàn lại.” Trong giọng nói Viêm Liệt tràn đầy bất đắc dĩ, mặc dù Âu Nhược Nhã luôn theo đuổi anh, nhưng cô là một cô gái rấ