Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.
t kiêu ngạo, rất ít khi lấy giọng nói như thế này để nói chuyện với anh, aiz, ngày mai phải nói rõ ràng với cô mới được, có thể làm bạn thì làm bạn, nếu như không được thì ngay cả bạn bè bình thường anh cũng không muốn làm, anh không phải là người hay do dự, có nhiều thứ bản thân mình phải hiểu được nên giữ hay là buông tay, không phải lúc nào mọi chuyện cũng như ý mình muốn.
“Anh không có ở ký túc xá, cũng không có ở công ty, anh đang ở cùng một chỗ với cô ta sao?” Âu Nhược Nhã do dự nói ra suy đoán của mình, cô đã tìm Viêm Liệt từ ký túc xá cho đến công ty cũng không tìm được anh, cho nên cô mới gọi điện hẹn anh ra ngoài nói chuyện, Âu Nhược Nhã nhạy bén cảm giác được có cái gì đó.
“Ừm, ngày mai chúng ta bàn lại, tạm biệt.” Viêm Liệt cúp điện thoại, có chút lúng túng nhìn Bắc Đường Yên vẫn an tĩnh ngồi bên cạnh anh, anh không biết Bắc Đường Yên nghe hiểu bao nhiêu, nhưng mà anh hơi chột dạ, mặc dù anh và Âu Nhược Nhã rất trong sạch nhưng vẫn cảm thấy mất tự nhiên, ở trước mặt bạn gái lại nhận điện thoại của người đang theo đuổi mình, đây là lần đầu tiên anh làm chuyện này.
“Vẻ mặt của anh bây giờ làm em cảm thấy như anh đang chột dạ, giống như là làm chuyện gì có lỗi, thật làm cho người ta khó xử.” Một tay cô cầm nước trái cây, một tay khoác lên trên ghế sa lon, tư thế rất là tuỳ ý, phủ thêm cho cô một tầng hơi thở hung ác.
Thần sắc khó xử trên mặt Viêm Liệt càng rõ ràng hơn.
“Anh không có, anh… chẳng qua là… aiz, có chút chuyện nói không được, cô gái này hình như thích anh, nhưng anh vẫn luôn không có cảm giác với cô ấy, bọn anh tuyệt đối là trong sạch, em không nên hiểu lầm, anh sẽ nói rõ ràng với cô ấy.” Viêm Liệt vội vàng giải thích cho Bắc Đường Yên hiểu, anh không biết cô có hiểu lầm hay không, nhưng trong lòng anh khi nghe cô nói như vậy rất là không thoải mái, anh không hi vọng cô hiểu lầm chuyện gì, cho dù anh chưa có kinh nghiệm trong yêu đương, nhưng lần hẹn hò này anh hết sức nghiêm túc!
“Vậy, anh đối với em là cảm giác gì?” Đầu tiên, Bắc Đường Yên hết sức nhẹ nhàng buông cái ly trong tay xuống, sau đó chậm rãi nghiêng người đến gần anh, cho đến khi sắp chạm vào Viêm Liệt mới dừng lại, giọng nói khàn khàn hỏi.
Viêm Liệt cảm thấy thân thể mình nóng lên, anh bị vùi lấp trong bầu không khí mập mờ do Bắc Đường Yên tạo ra, một tay anh ôm lấy thắt lưng cô, một tay đặt sau gáy cô, mang theo sự bá đạo hôn lên đôi môi đỏ mọng của Bắc Đường Yên.
Chuyện tiếp theo phát triển theo hướng không thể khống chế được, lực ảnh hưởng của hai người đối với nhau rất lớn, bây giờ lại là đêm khuya thanh vắng mà trai đơn gái chiếc ở chung một chỗ, nụ hôn đã trở thành ngòi nổ, bàn tay ngày càng càn rỡ ở trên người nhau thăm dò, bàn tay thô ráp của Viêm Liệt đã luồn vào trong quần áo của cô, cảm nhận được da thịt non mềm. . . .
“Ưm. . .” Một âm thanh từ trong miệng Bắc Đường Yên phát ra, bàn tay Viêm Liệt cứng đờ, sau đó anh chợt buông thân thể Bắc Đường Yên ra!
“Yên, thật xin lỗi, thật xin lỗi, anh có chút mất khống chế.” Viêm Liệt hết sức ảo não, anh phát hiện lực khống chế của mình ở trước mặt Bắc Đường Yên ít đến đáng thương, anh lại mất khống chế nữa, nếu như vừa rồi không phải nghe tiếng cô mới bình tĩnh lại, có lẽ anh sẽ liều lĩnh mà muốn cô.
Ánh mắt Bắc Đường Yên trở nên nguy hiểm, tròng mắt màu đen thâm thuý giống như giá lạnh ngàn năm, không biết đang suy nghĩ gì.
“Anh.. chúng ta. . . .” Viêm Liệt ngây ngốc, anh cảm thấy sợ khi nhìn cô ở bộ dáng này.
Bắc Đường Yên sửa sang lại quần áo xốc xếch, bất đắc dĩ thở dài, cấm dục là hành động rất có hại đối với thân thể, nếu cứ tiếp tục như vậy, anh không điên thì cô cũng buồn bực, người con trai này ở phương diện tình dục thật đúng là nguội lạnh mà.
“Đừng nhìn em bằng ánh mắt đó, anh làm em cảm thấy mình đang huỷ hại sự trong sạch của anh.” Ánh mắt sáng ngời nơm nớp lo sợ của anh làm cô cảm thấy thật muốn cười, người con trai này rất thông minh, nhưng nhiều lúc lại rất đơn thuần, rất đáng yêu.
“…” Viêm Liệt đỏ mặt, ngượng ngùng.
“Thời gian không còn sớm nữa, anh về trước.” Viêm Liệt chuẩn bị ra về, bởi vì nếu anh cứ ngồi ở đây, anh không dám đảm bảo sẽ không phát sinh chuyện không nên xảy ra.
“Ừm, được, đi đường cẩn thận.” Bắc Đường Yên cũng không miễn cưỡng, chỉ là vẫn lấy ánh mắt sâu xa nhìn Viêm Liệt, dù sao Viêm Liệt đã là bạn trai cô, anh muốn chạy cũng không thoát, tạm thời không vội.
“Ừm, Yên, sáng sớm ngày mai chúng ta có cùng đến công ty không?” Viêm Liệt hi vọng đáp án là đồng ý, nhưng mà anh không biết Bắc Đường Yên làm như vậy là vì tâm huyết dâng trào hay là có ý gì khác.
Nếu như người anh yêu là một cô gái bình thường, anh cũng sẽ không có nhiều đố kỵ như vậy, nhưng bạn gái anh lại là Bắc Đường Yên, nhiều lúc anh thật sự lo lắng buổi hẹn của mình sẽ gây khó khăn cho cô.
“Buổi sáng anh có ăn sáng không?”
“Tạm biệt, em sẽ nhớ anh.”
“Anh cũng sẽ nhớ em.” Viêm Liệt đi ra khỏi nhà, bầu không khí lưu luyến không tan.
Sau khi