Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oxford Thương Yêu

Oxford Thương Yêu

Tác giả: Dương Thụy

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 134963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/963 lượt.

ập cập đi ra khỏi phòng ông. Giáo sư còn cố rướn người theo: "Fernando có gửi thiệp chúc giáng sinh cho tôi.....". Kim đã bỏ chạy khi nhắc đến tên anh, vả lại cô đang vội phải chuẩn bị bài cho tiết học sắp đến. Hôm nay giáo sư Portlock cho cô trợ giảng bữa đầu tiên về bài tập cho sinh viên năm thứ nhất.
Dù không cần thiết , Kim đã yêu cầu David cùng đến giảng đường với lý do "Thấy anh em đỡ run hơn!". Giáo sư Portlock giảng trước , sau đó mới đến phiên Kim ra bài tập và cùng thảo luận với sinh viên. David ngồi đó, nhìn Kim mỉm cười động viên. Mỗi lần liếc xuống thấy anh nháy mắt ra hiệu "Yên tâm đi, anh ở đây!", cô quả thật thấy bình tĩnh hơn rất nhiều. Sau buổi học, nhiều sinh viên năm thứ nhất bu lấy Kim hỏi thêm vài thắc mắc và xin tài liệu vì ngày mai trường cho nghỉ Giáng sinh rồi. Giáo sư Portlock nhìn cô cười hài lòng rồi xách cặp ra về trước. Kim cố gắng từ tốn trả lời từng sinh viên. Cô bận rộn không thấy rằng ở hàng ghế trên cao trong giảng đường, có một người đã nhìn vẻ chững chặc của Kim và lắng nghe bài trợ giảng của cô với một vẻ tự hào kỳ lạ.






Lisbon đầm ấm :
Mấy ngày bên nhau, Fernando trở thành ông hoàng bất đắc dĩ cho Kim tha hồ "hầu hạ". Anh gần phát điên vì cô không cho anh làm gì, kể cả đi ra ngoài dạo phố cũng bị Kim ngăn cản. Cô muốn anh chỉ nằm dài trên ghế xem tivi và đọc báo, đến giờ thì ngồi dậy ăn, mà phải ăn cật lực bằng hết cả núi thức ăn cô làm. Mặc kệ Fernando gân cổ lên phản đối: "Em có biết bắt một người quen hoạt động như anh ngồi yên một chỗ là ác độc lắm không?", Kim trêu chọc lại: "Vậy anh mới hiểu trước kia anh bắt một người quen hưởng thụ như em phải hoạt động là ác động đến mức nào!". Cuối cùng Fernando phải nổi quạu "vùng lên" đòi hút bụi và lau nhà nếu không anh sẽ trói Kim lại để tha hồ làm việc, cô mới chịu tha cho anh mấy tiếng được lao động. Kim nằm vắt vẻo trên ghế, nhìn Fernando hí hửng bò ra lau từng ngóc ngách, cười không ra tiếng:
- Anh mà về Việt Nam là bị người ta bắt cóc làm chồng ngay. Đàn ông bên đó sợ làm việc nhà lắm!
- Vậy thì anh sẽ qua Việt Nam tìm vợ- Fernando nháy mắt- Em giới thiệu dùm anh nhé!
- Hứ!- Kim tự nhiên đổi sang giọng bực tức- Anh về Việt Nam thì ai làm dùm anh mấy cái dự án vĩ mô bên Mỹ ba năm ròng chứ!
Kim gập người cười rũ rượi. Cô cũng nhiều lần tự hỏi tại sao anh chọn cô mà không phải là những cô bé sinh viên chân dài, mắt xanh, tóc vàng cực kỳ xinh đẹp bên đây. "Và bởi vì em biết nghe lời- Fernando thêm vào như đọc được ý nghĩ của Kim- Công nhận em nghe theo anh răm rắp! Nhìn tưởng cứng đầu nhưng thật ra cũng dễ dạy! Có điều phải bản lĩnh như anh mới "trị" được em. Cỡ Mauricio không điều khiển em được đâu!". Kim nhìn vẻ mặt tự hào của Fernando, nghĩ hoá ra anh cũng trẻ con không kém.
Fernando nhìn Kim dò xét:
- Anh hỏi thiệt nghe. Trong lúc vắng anh, có bao giờ em cô đơn muốn ngã vào vòng tay Mauricio không?
- Nhiều lúc cũng muốn- Kim nhìn Fernando thú nhận- Nhưng em cũng có lý trí chứ! Em cần tình cảm, còn Mauricio cần "cái khác". Làm sao hoà hợp được!
- Thật ra anh ta cũng không hẳn chỉ quan tâm đến thân thể em đâu- Fernando cười- Nhưng đúng là với Mauricio mà bắt "yêu chay" thì cũng khó!
Kim tiếp tục khai:
- Em thích Mauricio, anh ta đẹp trai kinh khủng, lại dễ thương và hài hước. Nhưng em nghĩ mình khó mà yêu anh ta được, vì em không thấy nể.
- Vậy vơi anh thì em nể hả?- Fernando bật cười hỏi, không dấu được sự tự hào- Còn anh chàng dễ thương David Wilson của em thì sao? Anh nghĩ em nể anh ta lắm. Chắc tại anh ta còn nhút nhát, chưa dám tỏ thái độ gì quá thân mật với em. Nếu không em đã đến với David và quên phứt anh rồi.
- Chứ còn gì nữa! - Kim xác nhận nửa đùa nửa thật- Sao anh biết hay vậy?
Fernando sững sờ nhìn Kim làm cô giật mình nhận ra mình đã đi khá xa giới hạn cho phép. Cô đến bên Fernando đang quì trên sàn với cái giẻ trong tay, nhìn vào đôi mắt đang bị tổn thương của anh, thú nhận: "Em làm sao quên anh được! Em mê cái tính siêng năng của anh. Và bị đôi mắt thông minh này hớp mất hồn". Rồi Kim cười, đưa tay ra ôm cổ Fernando vỗ về: "Tuy có lúc anh lạnh lùng đáng ghét, nhưng em biết thật ra anh rất yêu em". Fernando siết Kim vào lòng, hạnh phúc nghe cô nhận xét về mình. Kim hỏi lại trong thời gian ở Mỹ, có bao giờ anh giận cô quá nên ngả vào vòng tay một cô "đồi núi trập trùng" nào không. Nghe nói phụ nữ bên đó "múp rụp", "điện nước đầy đủ". Fernando ôm bụng cười, la Kim nói chuyện nghe "du côn" quá, chắc bị nhiễm Mauricio rồi. Anh bắt chước giọng điệu cô, khoe có mấy nàng nhìn cũng "ngon cơm" lắm, nhưng anh còn tâm trí nào để ý đến ai. "Thật ra anh cũng có quan tâm đến một cô, đẹp kinh khủng , hiền lành, yêu anh ghê lắm-Fernando đột nhiên đổi giọng- Lần này anh quay lại Oxford để xem em còn yêu anh không. Nếu em đã có người khác rồi thì anh cũng không vương vấn gì nữa, anh đến với người đẹp Mỹ của anh!". Kim bĩu môi nghe Fernando "tự thú", nói không tin được chuyện hoang đường này. Cô nhìn th