XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

cầu họ lại rất cao, tuyệt không tùy tiện.”
“Chẳng lúc nào là quên thuyết giáo cả,” Diệp Cô Dung nói lầm bầm một câu, nhíu mày nghĩ một chút, nói: “Vậy ăn cá om dưa chua nhé, anh chạy về phía trước qua hai đèn xanh đỏ thì rẽ trái có một nhà hàng.”
Nhan Cảnh Thần nghe theo sự hướng dẫn của Diệp Cô Dụng chạy đến đường đó mới thấy một nhà hàng cá om dưa chua, đông như trảy hội, đi vào hỏi thì không còn chỗ ngồi.
Diệp Cô Dung thấy sắc mặt anh lúng túng, cô cười nói: “Chờ một chút là được, rất nhanh thôi.”
“Nhưng tôi rất đói.” Anh chau mà lại tay ôm bụng, có vẻ trẻ con nói.
“Không ăn trưa à?”
“Ăn rất ít.”
“Hả, sếp của anh khiến anh ăn không ngon à?” Diệp Cô Dung cố ý tỏ ra nghiêm túc hỏi.
Nhan Cảnh Thần không nhịn được cau mày, trừng mắt với cô.
Diệp Cô Dung bật cười lên, nói: “Kể chuyện cho anh cười nhé. Này, có biết Hồ Thích không?”
“Biết.”
“Biết Tam Tự Kinh không?”
“Biết.”
“Vậy tôi đây kể…”
Nhan Cảnh Thần thất bại cười khổ: “Chưa nghe cô kể chuyện cười mà đã phiền phức thế rồi.”
Diệp Cô Dung kể: “Thượng Hải thế kỷ hai mươi, một vị họ Kiều ở Thượng Hải cố chấp mở một quán rượu có tên gọi ‘Tứ Đến Lầu’, rất nhiều người không hiểu ‘Tứ Đến’ có ý nghĩa gì, phải đi thỉnh giáo một người có học vị cao ở Thượng Hải tên là Hồ Thích. Hồ Thích có trí tuệ rất siêu phàm mà cũng không giải được, thấy rất mất mặt, không thể làm gì khác hơn là tự mình đến Tứ Đến Lầu để uống rượu, tìm cơ hội hỏi thăm chủ nhân. Chủ nhân nói, tên của tửu lầu lấy từ trong [Tam Tự Kinh'>, ‘một… đến… thập, thập đến bách, bách đến thiên, thiên đến vạn’, ý đồ chỉ là một vốn bốn lời. Hồ Thích nghe xong gần như ngất xỉu.”
Nhan Cảnh Thần có chút hiểu ra, bĩu môi không nể tình nói: “Chẳng buồn cười.”
Diệp Cô Dung nói: “Kể cho anh nghe một chuyện nữa. À, hí kịch của Đàm Hâm Bồi rất nổi tiếng của Bắc Kinh, trong các trường đại học không ít trường thích giảng về những vở hý kịch của vị họ Đàm này. Một lần trong thời gian nghỉ giữa giờ, giáo sư môn có nhắc đến vở [Tần Quỳnh mua ngựa'>, Hồ Thích chen vào nói: ‘Kinh kịch lạc hậu rồi, dùng một cây roi thì coi là ngựa, dùng hai lá cờ thì coi là xe, cần phải dùng xe thật ngựa thật mới đúng…’ mọi người ở đó yên lặng nghe những lời cao kiến, chỉ có Hoàng Khản đứng lên, nói: ‘Thưa thầy, vậy Võ Tòng đánh hổ phải kêu như nào bây giờ?’”
Nhan Cảnh Thần mỉm cười: “Vẫn không buồn cười.”
Lúc này, người bán hàng nói đã có chỗ ngồi, mời họ đến đó ngồi.
Hai người gọi đồ ăn xong, Diệp Cô Dung tiếp tục hăng hái kể: “Năm 1933, Shaw Bernard đến thăm Trung Quốc, Lâm Ngữ Đường đến đón tiếp nói: ‘Ngày hôm nay thời tiết thật tốt. Ông Shaw thật sự là người có phúc, Thượng Hải mưa đang nhiều như thế mà vừa thấy ngài thì nắng luôn.’ Không ngờ Shaw Bernard nói: ‘Không phải là Shaw Bernard may mắn ở Thượng Hải nhìn thấy mặt trời, mà là mặt trời ở Thượng Hải may mắn được gặp Shaw Bernard’.”
Nhan Cảnh Thần bĩu môi nói: “Cái này đã từng nghe qua rồi, không có gì đổi mới à?”
Diệp Cô Dung nhịn không được trừng mắt với anh, tức giận nói: “Không có. Đến phiên anh kể rồi đấy.”
Nhan Cảnh Thần quả nhiên mặt mày hớn hở kể chuyện cười, vô cùng hài hước làm Diệp Cô Dung cười liên tục, ăn uống ngon miệng.
Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên dừng lại, hất cằm sang bên trái ý bảo: “Cô gái ngồi bên kia hình như biết cô thì phải? Cô ta nhìn chúng ta suốt.”
Diệp Cô Dung nhìn theo ánh mắt của Nhan Cảnh Thần, đầu tiên là sửng sốt, sau đó thì cười rất tươi.
Cô gái đó chính là Lý Giai.
Họ ngồi ở bàn trong góc, cách đó có bốn năm dãy bàn, ngồi cùng với cô ta còn có ba người đàn ông khác, Nhiếp Dịch Phàm cũng ngồi đó, cả người bị người ngồi trước che mất hơn nửa người, từ góc độ phía Diệp Cô Dung nhìn sang chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh, đang chăm chú gắp thức vào miệng, sắc mặt nhìn không tốt lắm.
Đây là nhà hàng trước đây cô và Nhiếp Dịch Phàm thường tới, không ngờ hôm nay vận khí kém như vậy, cô nhất thời không thiết ăn uống nữa.
Nhan Cảnh Thần thấy sắc mặt của cô, nhíu mày nói: “Sao vậy?”
Diệp Cô Dung giả vờ cười rất tự nhiên: “Oan gia ngõ hẹp.”
Nhan Cảnh Thần hiểu ý cô, yên lặng một chút rồi đề nghị: “Đổi nhà hàng khác nhé?”
Diệp Cô Dung lập tức nói: “Không cần!”
Nhiếp Dịch Phàm ngồi bên này, ngày nghỉ lễ phải tăng ca, bị đồng nghiệp yêu cầu đi đãi khách, anh liền dẫn họ đi ăn cá om dưa, cũng không ngờ lại gặp Diệp Cô Dung ở đây.
Từ lúc cô bước vào anh đã nhìn thấy cô, thấy họ cười nói thật vui vẻ, trong lòng anh vô cùng buồn bực. Gần nửa năm qua, hầu như anh chưa lúc nào thấy cô vui đùa như vậy, cô tỏ ra rất vui vẻ, còn đổi kiểu tóc khác, trang phục cũng rất đẹp, ngày trước mỗi lần cùng cô ra ngoài anh chưa bao giờ thấy cô trang điểm ăn mặc như vậy, cười nói không kiêng dè như vậy, quả thực là chướng mắt, trước mặt mọi người mà cũng không biết giữ ý tứ, uổng cho cô tự cho mình là thục nữ. Nhìn người đàn ông kia nữa, rõ ràng là người đàn ông tối hôm đó, ngực anh như bị một vết đâm, rõ ràng là bọn họ đã sớm có gian tình, vậy mà cô vẫn còn chỉ trích an