Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
ẩn ra.
Nhiếp Dịch Phàm đã sớm chuẩn bị lý do rất hợp lý: “Anh có tập văn kiện tìm mãi không thấy, anh nghĩ có thể còn ở trong này, cho nên đến tìm xem, không làm phiền em chứ?”
Diệp Cô Dung đương nhiên không chút nghi ngờ anh. Ngày trước cô thực sự quá tốt, thế nên dung túng anh rất nhiều tật xấu, đặc biệt là tật hay để đồ lung tung. Cô mặt không biểu cảm nghiêng người để anh đi vào.
Nhiếp Dịch Phàm thấy Nhan Cảnh Thần ngồi trên ghế sofa, ngồi ở vị trí thường ngày anh vẫn hay ngồi, trong tay cầm chén trà đang tỏa nhiệt. Trên bàn phòng khách còn có một bát sứ Thanh Hoa, trên bát còn có một đôi đũa, trong không khí vẫn còn mùi dầu mỡ chưa hết, đây là hình ảnh rất quen thuộc đối với anh, một cảm giác rất quen thuộc, nhưng lúc này lại trở nên vô cùng chướng mắt, liên tiếp đâm thẳng vào ngực anh làm trào lên một sự đau đớn sâu sắc.
Nhan Cảnh Thần nhìn thấy Nhiếp Dịch Phàm cũng có chút kinh ngạc, anh nắm chặt chén trà, hơi giật mình trong ghế sofa, ánh mắt nhìn về phía Diệp Cô Dung. Cô đứng sau lưng Nhiếp Dịch Phàm làm động tác bất đắc dĩ với anh.
Nhiếp Dịch Phàm để ý thấy Nhan Cảnh Thần mang một đôi dép hoàn toàn mới dành cho khách, điều này làm cho ngực anh có chút thoải mái hơn.
Diệp Cô Dung cúi xuống khẽ ho khan một tiếng, phá vỡ sự yên lặng: “Chắc là ở trong phòng sách, anh vào đó tìm thử xem.”
Nhưng Nhiếp Dịch Phàm vẫn đứng im không nhúc nhích, ánh mắt sáng quắc nhìn Nhan Cảnh Thần nói: “Tôi không nghĩ đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau có đúng không?”
Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên cười khẽ, đặt chén trà trong tay xuống khay bàn. Ngũ quan của anh cao nghiêm tuấn tú, miệng cong lên cười nhẹ, chưa nói gì, có lẽ là đang tìm từ đề nói. Nhưng dáng vẻ tươi cười này ở trong mắt Nhiếp Dịch Phàm lại có ý là châm biếm. Anh thấy trong ngực mình không kiềm chế nổi cơn tức giận bốc lên, giọng nói cứng ngắc: “Dung Dung, em chưa giới thiệu cho anh?”
Diệp Cô Dung nghe ngữ khí giận giữ của Nhiếp Dịch Phàm, cô nghĩ ra rốt cuộc anh đến tìm tài liệu thực ra là tìm cô. Cô còn chưa kịp nói gì, Nhan Cảnh Thần đã bước tới, đưa tay ra mỉm cười với Nhiếp Dịch Phàm: “Nhan Cảnh Thần, bạn của Dung Dung.”
Diệp Cô Dung như bị ma xui quỷ khiến bổ sung thêm: “Bạn trai.”
Sắc mặt Nhiếp Dịch Phàm tái mét, bỗng nhiên đánh một quyền vào mặt Nhan Cảnh Thần.
“Are you crazy?” Nhan Cảnh Thần khẽ gầm lên, lùi hai bước trừng mắt với Nhiếp Dịch Phàm, ở khóe miệng có vết máu.
Diệp Cô Dung mắt mở to miệng há ra, cô lại không ngờ Nhiếp Dịch Phàm lại thô bạo như vậy, họ quen nhau nhiều năm, tính cách anh rất ôn hòa cứng cỏi, người thân và bạn bè luôn biết đến anh với con người tao nhã lịch sự.
Nhiếp Dịch Phàm cũng kinh ngạc nhìn nắm tay mình vẫn đang nắm chặt lại, các đốt ngón tay có chút tê dại, biểu hiện trên nét mặt anh còn kinh ngạc hơn cả hai người họ. Anh cũng không ngờ mình lại không thể khống chế được, thật sự là kỳ lạ.
Diệp Cô Dung là người đầu tiên hồi phục lại tinh thần, cô lập tức mở cửa:”Đi ra ngoài.”
Nhiếp Dịch Phàm run run: “Dung Dung, anh…”
Diệp Cô Dung lôi tay Nhiếp Dịch Phàm: “Anh đi ra ngoài cho tôi.”
Anh đứng bất động, chỉ ngơ ngác nhìn cô, trong ánh mắt có sự kinh hoàng khó hiểu, dường như giống như một thiếu niên ngây ngô lúng túng đã làm cho cô tức giận, anh lúng túng nói: “Xin lỗi Dung Dung, anh xin lỗi…”
Trái tim Diệp Cô Dung căng cứng, bỗng nhiên thấy sống mũi cay cay, cô vội vã đẩy anh ra ngoài, đóng sập cửa lại, đứng lặng im trước cửa vài giây mới xoay người lại.
Nan Cảnh Thần đang ôm một bên gương mặt, bình tĩnh nhìn cô, đôi mắt thâm thúy đen kịt nhìn không rõ trong đó có gì. Gương mặt anh tuấn hơi sưng lên, ở khóe miệng có vết máu rỉ ra.
Diệp Cô Dung ngại ngùng: “Thật xin lỗi anh, tôi không biết anh ấy lại làm như vậy, để tôi đi lấy đá trong tủ lạnh.”
Nhan Cảnh Thần khẽ nhăn mày, vào buồng vệ sinh kiểm tra vết thương trên mặt, khóe miệng rất đau, rõ ràng có thể cảm giác lớp da bị rách trong khoang miệng, anh thầm mắng Nhiếp Dịch Phàm hạ thủ quá mạnh.
Một lúc sau, Diệp Cô Dung hai tay trống trơn, vẻ mặt xấu hổ vô cùng: “Xin lỗi, trong tủ lạnh không còn viên đá nào, tôi vừa đổ nước vào đó, trong nhà tôi cũng không có thuốc dự phòng, giờ tôi đi xuống tầng mua thuốc…”
“Không cần.” Nhan Cảnh Thần mở vòi nước rửa vết máu trên tay, lúc nói chuyện động vào vết thương trong miệng làm anh khẽ rên một tiếng: “Trời ạ, anh ta điên rồi sao?”
Diệp Cô Dung cứ xin lỗi luôn miệng.
Nhan Cảnh Thần xúc miệng một chút, nhổ ra một ngụm máu, sau đó vô cùng thất bại nhìn cô, lại một lần nữa nhìn mặt mình trong gương, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài: “Lần này tôi phải tự cho mình nghỉ vài ngày rồi.”
Diệp Cô Dung hổ thẹn không nói gì.
Nhan Cảnh Thần trở lại ghế sofa không nói chuyện, chỉ nhướng mày đưa mắt nhìn cô. Đôi đồng tử của anh đen sâu trong trẻo giống như chiếc gương có một sự uy hiếp đến người khác, làm người ta không dám nhìn thẳng. Diệp Cô Dung bị anh nhìn làm cô thấy không được tự nhiên, cô mượn cớ đi vào phòng để tìm băng gạc, trong lòng tự thầm trách mình quá