Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

ngốc nghếch, lần trước lợi dụng anh thì suýt nữa không được yên lành, giờ nhìn thấy dạng vẻ kín như bưng của anh, chỉ có thể âm thầm cầu phúc cho mình thôi.
Cô lục tìm cả nửa ngày mới tìm được một chiếc khăn lụa hồng nhạt, cô vào nhà bếp lấy viên đá ra, thấy Nhan Cảnh Thần hình như không có ý tự làm, cô đành phải ngồi vào bên cạnh, nhẹ nhàng đặt viên đá lăn nhẹ lên bên mặt sưng của anh. Anh khẽ kêu lên đau đớn, nhíu mày lại nhìn cô. Ánh mắt anh vô cùng trong trẻo lành lạnh, mạnh mẽ chiếu thẳng vào sắc bén.
Diệp Cô Dung chột dạ tay run lên, viên đá chạm vào vết thương của anh, anh rít lên một hơi, khẽ nghiêng đầu tránh, đưa tay lấy viên đá trong tay cô, đôi mắt đen sâu vẫn nhìn cô chăm chú.
Diệp Cô Dung lúng túng nói: “Tôi nói xin lỗi rồi mà.”
Anh hừ một tiếng, ý bảo cô tiếp tục.
Diệp Cô Dung đứng lên, thẳng thắn nói: “Được rồi, tôi thừa nhận là tôi có chút ấu trĩ, nhưng lúc đó tôi cũng không biết làm gì, tôi…”
“Cô còn yêu anh ta.”
“Không.” Diệp Cô Dung không chút nghĩ ngợi phủ nhận.
Nhan Cảnh Thần nhìn cô không nói gì.
Diệp Cô Dung lại một lần nữa ngồi vào ghế sofa, lấy tay gác lên trán, khó khăn nói “Có lẽ là vậy. Tôi đã rất cố gắng, nhưng quả thực rất khó. Anh biết đấy, muốn đem một người cùng có với mình tám năm kỷ niệm rũ bỏ khỏi cuộc sống của mình, là một chuyện rất khó khăn.”
“Chiều nào khi tôi đi làm về, đi qua đường phố quen thuộc, đi ngang qua nhà hàng quen thuộc, không thể khống chế mình không nhớ những chuyện trước đó, có lúc anh ấy ở tàu điện ngầm chờ tôi, theo tôi đi siêu thị mua sắm, cùng ngắm nghía những chú chó cảnh xinh xắn, tôi vẫn còn thói quen là đến những nhà hàng mà trước đây chúng tôi hay đến…” Cô dừng lại xoa dịu tâm trạng môt chút, sau đó cười tự giễu mình, thở dài giống như kết luận: “Quên một người, là một thứ rất tịch mịch.”
Nhan Cảnh Thần vươn tay ra cầm lấy tay cô, dịu dàng nói: “Nếu cô thực sự còn yêu anh ta, vì sao không giữ anh ta lại?”
Diệp Cô Dung không ngờ anh lại nói như vậy, vô cùng kinh ngạc nhìn anh.
Nhan Cảnh Thần cố chịu đau đớn, mỉm cười nói: “Có đôi khi chúng ta có thể học được sự tha thứ, dù sao con người ai cũng có sai lầm.”
Diệp Cô Dung cười gượng: “Có một số chuyện thì không có cách nào để cho rằng chuyện đó chưa bao giờ xảy ra. Tôi tự hỏi mình không làm được điều đó, những lời đó chỉ là vô ích. Hiện giờ tôi chỉ muốn không nghĩ đến anh ta nữa, nghĩ đến anh ta tôi càng hận nhiều hơn.”
Nhan Cảnh Thần thu tay về, im lặng trong chốc lát mới nói: “Đàn ông chưa từng để cho phụ nữ thất vọng, tôi chưa từng gặp qua.”
“Tôi cũng không.”
“Yêu cầu của phụ nữ đối với đàn ông càng ngày càng cao…”
“Không phải đàn ông đều như nhau sao.” Diệp Cô Dung cắt ngang.
“Vì sao nói không được hai câu với cô là chúng ta lại cãi nhau rồi?” Nhan Cảnh Thần ngồi thẳng lên, chau mày với cô.
“Bởi vì anh là đàn ông, còn tôi là phụ nữ.” Diệp Cô Dung mỉm cười trả lời anh.
Nhan Cảnh Thần cười nhạo một chút, nhưng lại động tới vết thương nơi khóe miệng, anh chán nản bỏ viên đá ra, than thở: “Ba ngày tới, tôi chắc là không ăn uống no đủ được đây, tôi sẽ nhớ kỹ món mỳ ngày hôm nay của cô.”
Diệp Cô Dung lập tức im bặt.
Nhan Cảnh Thần tiếp tục khổ não: “Diệp Cô Dung, nếu như cô ở công ty thấy một nam đồng nghiệp mặt mũi sưng như đầu heo, cô sẽ nghĩ thế nào.”
Trong lòng Diệp Cô Dung rất muốn cười, nhưng ngoài miệng lại nói: “Tôi nghĩ, có lẽ anh ta bị ngã.”
“Anh ta đã ba mươi tuổi rồi, chắc là phải biết đường đi chứ.”
“Vậy thì, có lẽ anh ta uống rượu say, gây sự tại quán bar.”
“Phẩm hạnh anh ta rất tốt, chịu sự giáo dục nghiêm khắc, trước đây không có, sau này cũng tuyệt không làm những loại chuyện ngu xuẩn như vậy.”
“Vậy thì, trên đường đi anh ta gặp chuyện bất bình, ra tay tương trợ, nên bị thương.” Diệp Cô Dung chăm chú nhìn Nhan Cảnh Thần, cố ý nhấn mạnh: “Anh ta là một người anh hùng.”
Nhan Cảnh Thần giật giật khóe miệng: “Anh ta cũng không phải là Spider man.”
Diệp Cô Dung nhịn không được phá lên cười, đá anh một cái:”Thôi đi. Hai ngày nữa sẽ khỏi thôi.”
Nhan Cảnh Thần rên rỉ: “Trời ơi. Tôi phải về thôi.”
Diệp Cô Dung nhìn đồng hồ: “Đã muộn thế này rồi, nếu anh không ngại, tôi vẫn còn một phòng khách.”
Nhan Cảnh Thần đứng lên, nhìn áo sơ mi dính vết máu, bất đắc dĩ nói: “Hiện giờ tôi là cô bé lọ lem, phải về trước mười hai giờ. Tôi không muốn cô thấy tôi biến thành đầu heo.”
Diệp Cô Dung lại cười thành tiếng: “Tôi tiễn anh.”
Nhan Cảnh Thần lấy áo khoác khoác lên vai, hai người đi ra cửa, lúc đi vào thang máy anh còn không quên nhìn vào gương kiểm tra khuôn mặt mình, lần thứ hai oán giận: “Thật là ăn được của cô một bát mỳ thì cái giá phải trả đắt quá, thật sự là gặp quỷ mà.”
Diệp Cô Dung thở dài: “Tôi thấy đàn ông quan tâm tới tướng mạo của mình như vậy, anh là người đầu tiên.”
Nhan Cảnh Thần trợn mắt: “Nếu như tôi tiết lộ thủ phạm, ít nhất 70% phụ nữ trong thành phố này tìm cô tính sổ đấy.”
Diệp Cô Dung lại bật cười to.
Cô tiễn Nhan Cảnh Thần, rồi đi vào thang máy lên lầu, vừa ra kh


XtGem Forum catalog