Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1593 lượt.

hó nổi bật. Lúc còn đi học, có một cô gái rất ưu tú chủ động hẹn hò với anh, lúc đó anh đã định khi nào tốt nghiệp sẽ cầu hôn cô ấy, nhưng sau đó anh mới biết, người cô ấy thích thật sự là Mike.”
Anh dùng ngón trỏ gẩy mẩu tro thuốc, nói khẽ: “Thật sự là buồn cười, đúng không?”
Anh nói rất hời hợt, ngữ khí nhẹ như gió thoảng, nhưng Diệp Cô Dung là người thất bại trong tình cảm, hiểu điều đó vô cùng đau khổ, huống chi anh lại là một người rất kiêu ngạo. Cô giả vờ cười thoải mái, nói: “Anh cũng không kém hơn so với anh ta đâu, trong mắt mọi người anh có được thành công rất nhiều, không biết bao người đố kỵ với anh.”
Nhan Cảnh Thần cúi đầu cười: “Thì là dù nỗ lực gấp trăm lần, nhưng vẫn làm sao theo kịp thiên tài.”
Diệp Cô Dung cầm tay anh, dịu dàng nói: “Anh cũng biết anh ta là thiên tài, thiên tài thì rất hiếm.”
Anh mỉm cười: “Đúng vậy, đó đều là chuyện quá khứ rồi, chỉ là vừa rồi bỗng nhiên có chút cảm xúc…”
Diệp Cô Dung suy nghĩ một chút, hỏi: “Chuyện đó, Mike có biết không?”
“Cái gì?”
“Chuyện cô bạn học rất ưu tú đó…” Cô nhấn mạnh ba chữ rất ưu tú.
“Đại khái không biết. Cậu ta vẫn cho rằng anh đối với các cô gái đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.”
“Cho nên anh ta muốn chinh phục cả đàn ông.”
Nhan Cảnh Thần bị cô đùa bật cười thành tiếng, biện hộ cho em trai mình: “Chuyện xấu đó sao có thể tin được, Mike chỉ là ham chơi thôi.”
Diệp Cô Dung cười nhắc nhở anh: “Là ai nói anh ta cuộc sống cá nhân hỗn tạp hả?”
Nhan Cảnh Thần chỉ cười, lật ngược tay cầm lấy tay cô, nói :”Trong người em không khỏe, mau đi nghỉ ngơi đi.”
Diệp Cô Dung thấy mặt nóng bừng, hỏi: “Anh không ngủ à?”
Anh liếc nhìn đống tài liệu trên bàn, lộ ra vẻ mệt mỏi, thở dài nói: “Còn có tài liệu phải xem.”
Cô cúi xuống nhìn đồng hồ, gần ba giờ rồi, cô quả quyết nói: “Ngủ đi! Ngày mai xem sau.”
Đường nét trên mặt Nhan Cảnh Thần dịu đi, anh mỉm cười nhìn cô không nói. Diệp Cô Dung giúp anh tắt máy tính, thu dọn lại đống tài liệu cho gọn gàng, dọn luôn bao thuốc và gạt tàn đi. Anh cười không ngăn cản cô, đứng lên vào buồng vệ sinh rửa mặt.
Bên ngoài vẫn có tiếng sấm chớp và tiếng mưa xối xả, mạnh mẽ như muốn lật úp cả tòa nhà. Diệp Cô Dung một lần nữa quay về giường, nằm rất lâu nhưng không thể ngủ được, cô liền lấy thuốc lá của Nhan Cảnh Thần ra hút.
Lần đầu tiên, cô xem xét tỉ mỉ quan hệ của mình và Nhan Cảnh Thần, phải thừa nhận rằng cô đối với anh không công bằng, cô thuộc loại người bảo thủ, Nhiếp Dịch Phàm đã mang đến cho cô tổn thương, còn Nhan Cảnh Thần thì bản thân là một hoa hoa công tử, đem cả đời giao cho người ấy thì cần phải có dũng khí. Cô tự vấn mình không có dũng khí như vậy, mặt khác, cô thật sự thích anh, nhưng lại không dám như con thiêu thân lao đầu vào lửa. Nhưng, một người đàn ông, nhất là một người đàn ông kiêu ngạo đã đem những yếu đuối và bí mật trong lòng mình bộc lộ cho cô biết, chắc chắn đã coi cô rất khác biệt? Có thể cô vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tốt tinh thần để tiếp nhận một tình cảm mới, bẩm tính trời sinh của phụ nữ là mong muốn mình được sống tốt hơn, nếu lại một lần nữa tái diễn với đàn ông như vậy, thử hỏi cô làm sao chịu đựng nổi?
Cô phiền muộn hút liên tục ba điếu thuốc, tận đến lúc gần bốn giờ sáng mới ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy đã là buổi trưa rồi, Nhan Cảnh Thần đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp, laptop đặt tạm trên nóc tủ lạnh. Cô thấy trên màn hình là hướng dẫn cách làm món cá kho, cô bật cười to lên tỏ ý khen anh sáng tạo.
Nhưng kết quả vẫn là: Con cá hy sinh không hề có giá trị, thật phí công vô ích.
Ăn xong bữa trưa, Diệp Cô Dung vô cùng buồn chán, liền xuống phòng tập thể dục thẩm mỹ dưới lầu vận động, Nhan Cảnh Thần cũng muốn đi theo, cô thấy lạ: “Anh còn có thời gian tập thể hình sao?”
Nhan Cảnh Thần như nghe chuyện lạ, anh nắm tay đấm vào ngực mình hai cái, tự hào nói: “Chẳng phải cơ thể anh rất rắn chắc sao?”
Tuy rằng nói rất thật, nhưng cô vẫn bó tay.
Tập thể hình xong, Nhan Cảnh Thần lại về phòng tiếp tục làm việc. Mưa từ đêm qua vẫn chưa ngừng, khí hậu không vì thế mà tươi mát hơn, trái lại càng trở nên oi bức, anh ở lì trong phòng, suốt cả buổi chiều không có động tĩnh gì, thật sự là cuồng công việc. Diệp Cô Dung thật sự bội phục anh, lúc cô mang nước quả vào, thấy anh vẫn đang chúi đầu vào một bản tài liệu bằng tiếng Anh, trán đẫm mồ hôi, buổi sáng vẫn chưa cạo râu, trên cằm đã có một vòng râu màu xanh nhạt, tay áo sơ mi trắng xắn đến tận khuỷu tay, nhưng nhìn vẫn vô cùng anh tuấn, tấm lưng thẳng tắp rắn chắc.
Một người như vậy cũng tự ti sao?
Cô thật không thể tin. Có thể một người đặt mình vào một vị trí không đúng, rất khó có thể thể hiện được bản thân, cái gọi là cảm thông hay thấu hiểu cũng thật chẳng đi đến đâu.






Chuyên xưa như mây khói
Mưa liên tục từ tối thứ bảy đến tận sáng thứ hai, Diệp Cô Dung mãi muộn chín giờ mới đi làm, cô ghét nhất là những ngày mưa. Nhan Cảnh Thần trêu chọc bảo cô hãy thôi việc gả cho anh, làm bà ch


Lamborghini Huracán LP 610-4 t