Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.

ủ gia đình. Diệp Cô Dung cố ý xụ mặt trách cứ cách thức cầu hôn của anh. Hai người đấu võ mồm với nhau tận đến công ty của cô, Nhan Cảnh Thần mới vòng về công ty mình.
Hội nghị đến tận trưa, sau bữa trưa anh trở lại phòng làm việc nhận được tin từ địa chỉ MSN của Diệp Cô Dung gửi tới, thì ra là tin tức buổi biểu diễn tối nay của Mike, anh lắc đầu cười khổ, chỉ biết kính phục hiệu quả làm việc của đội chó săn. Trong hòm thư còn có vài thư điện tử, trong đó có một thư của Lucia, nói rằng cô vừa đến Thượng Hải, bảo anh cố gắng thu xếp công việc bớt chút thời gian hẹn gặp nhau.
Thư này làm anh trầm tư rất lâu.
Tính ra, hai người họ quen nhau đã bốn, năm năm, vào thời điểm đó cô hát tại các quán hát đêm, mới hai mươi tuổi nhưng lại có một giọng hát cao vút. Anh đề cử cô với Mike, Mike lập tức ký hợp đồng với cô. Giọng ca của cô rất nổi loạn, ngược lại tính cách lại rất nội tâm, bình tĩnh, rất biết nắm bắt thời thế, và chưa từng có yêu cầu gì quá mức đối với anh. Nếu nói giữa họ không có tình cảm là giả, nhưng chuyện nam nữ lại như dòng nước lội ngược, không tiến không lùi. Hai người họ cứ nhàn nhạt như vậy, cho dù có lúc nồng nhiệt đến đâu, cũng không thể tiến thêm một bước.
“John, em có mắt nhìn mà, Lucia yêu anh, còn Diệp Cô Dung, cô ấy không yêu anh…”
“Cậu nói gì?” Nhan Cảnh Thần vô thức xiết chặt con chuột trong tay, ngữ khí lạnh lẽo.
“Chí ít cô ấy không yêu anh như anh yêu cô ấy, anh chỉ là đơn phương tiến vào mà thôi.” Mike tận tình khuyên bảo, “John, nếu như cái anh muốn chỉ là một cuộc hôn nhân, sao không chọn một người yêu anh?”
Nhan Cảnh Thần chậm rãi quay lại, lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài.”
Mike bị ánh mắt sắc như dao của Nhan Cảnh Thần làm cho rùng mình, từ nhỏ đến lớn anh ta chưa từng thấy Nhan Cảnh Thần nghiêm khắc như vậy, trong lòng cũng sờ sợ, liền nhấc mông xuống, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng bất đắc dĩ nhún nhún vai, đi ra.
Trong lòng Nhan Cảnh Thần đau ngấm ngầm, lục phủ ngũ tạng như bị lửa thiêu. Làm sao anh không biết Diệp Cô Dung không yêu anh, làm sao không biết mình chỉ là đơn phương, anh cũng có lòng kiêu ngạo và tự tôn của mình, mỗi đêm nằm ngủ ngay sát vách phòng cô, chỉ cần nghĩ đến cô đã từng nằm với người đàn ông khác trên chiếc giường đó, tim anh như bị kim châm, rất đau. Nhưng anh thật không biết làm gì, chỉ có thể tự trách mình là người đến sau.
Nghiêm túc nghĩ lại căn nguyên, anh bị cô thu hút là từ lần gặp đầu tiên, cô mặc chiếc váy màu xanh trắng ngồi trong khung cửa sổ kính, khói thuốc vấn vít mờ mịt bên mặt rất bí ẩn, mê hoặc làm anh không tự chủ đi vào nhà hàng đó. Anh cố gắng khống chế bản thân mình, cho rằng mình chỉ nhất thời bị kích động, cho rằng quen biết được cô rồi sẽ hết những cảm giác đó, nhưng sự thật lại không như anh nghĩ. Trong những bức thư điện tử cô thường kể cho anh những nỗi buồn của mình, anh lại tỏ như mình vô cùng khách quan công bằng, thực ra chưa từng có tư tâm muốn khuyên bảo cô, mà trên thực tế là mong muốn cô và Nhiếp Dịch Phàm rời xa nhau.
Biết rõ cô và mình không cùng một loại người, biết rõ không khiêu khích cô được, nhưng anh vẫn không khống chế được mình. Lễ tình nhân ngày đó anh hẹn ăn cơm với Lucia, xuất phát từ lễ tiết cơ bản của người đàn ông mà thôi, trên đường đi mua hoa hồng, nhưng ma xui quỷ khiến anh lại đi gửi cho cô, ai ngờ cô không chút hồi âm lại, trái lại còn quở trách anh một trận. Hôm đó khi ngắt điện thoại xong, anh nghiêm túc khuyên nhủ chính mình phải chặt đứt ý nghĩ này trong đầu, nhưng ý chí thường ngày rất quyết đoán của anh lại không hề nghe lời, thật sự là gặp quỷ mà!
Anh châm một điếu thuốc, đứng trước cửa sổ hút.
Bên ngoài bầu trời xanh thẳm quang đãng, ngay cả một áng mây cũng không có, liên tiếp mấy ngày mưa tầm tã, cuối cùng sáng nay đã ngừng mưa, trời nắng quang đãng, đến trưa thì trở nên gay gắt đến mức không ai dám ra ngoài.
Thành phố này từng là giấc mơ của anh lúc còn nhỏ, thực tế nó cũng giống như các thành phố khác, cũng bận rộn đông đúc, người người đấu đá nhau tuyệt không kém hơn so với nơi khác, anh phụ trách toàn bộ khu vực Châu Á Thái bình dương, không nhất thiết phải trụ ở Thượng Hải, cũng có thể là Tôkyô hoặc nơi khác, chỉ là nơi này là nơi Diệp Cô Dung sống mà thôi.
Anh đau khổ nhắm mắt lại, đôi lông mi dày cụp xuống tuyệt vọng trong ánh mặt trời.
Tư Đồ Tĩnh Nam đưa tài liệu vào, phát hiện cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc khép hờ, Nhan Cảnh Thần đứng thẳng tắp trước cửa sổ kính, ánh nắng chiếu vào trên người anh, nhìn vô cùng phong độ tuấn tú.
Cô đưa tay lên gõ cửa, khóe miệng cong lên một đường vòng cung duyên dáng. Hàng ngày làm việc vất vả như vậy, có một thủ trưởng đẹp trai để dưỡng mắt cũng tốt, còn hơn là lão sếp cũ tuy có đẹp trai nhưng suốt ngày vênh mặt hất hàm sai khiến, vị Tổng giám đốc Nhan này rất tôn trọng nhân viên, lại công tư phân minh.
Hả? Hình như sắc mặt của anh có chút lạ…
Cô tưởng mình bị ánh nắng làm hoa mắt, vội nâng chiếc kính bị trễ xuống mũi lên, lúc này Nhan Cảnh Thần đã xoay người lại, lãnh đạm hỏi: “Có


Lamborghini Huracán LP 610-4 t