Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
ầm bực mình kẻ chết tiệt đến không đúng lúc này nhưng vẫn phải đi ra ngoài mở cửa, cảm thấy mặt mình nóng bừng, đương nhiên không phải là do thời tiết quá nóng bức.
Nhan Cảnh Thần giữ chặt mũi, không thể tin vận của mình lại xui đến thế, cứ tưởng chỉ đến mức thế thôi, thế mà sau đó lại còn hơn thế nữa…anh phát hiện chiếc quần trắng của Diệp Cô Dung bỗng nhuộm ra một bông hoa hồng nhỏ. Lúc đầu anh tưởng là cái gì, nhưng rồi lập tức hiểu ra, vội vàng bước nhanh tới kéo cô lại.
Diệp Cô Dung bị anh ra hiệu mới biết kỳ sinh lý của mình đến sớm, cô lập tức thất sắc, hận không thể bốc hơi khỏi thế gian này.
Cô quay về phòng thay y phục, thợ khóa cũng đã thay khóa xong, cô vẫn còn ngại ngùng chưa dám ra ngoài, tận đến lúc Nhan Cảnh Thần đến gõ cửa, còn hơn thế nữa là, anh còn chuẩn bị giúp cô một chén nước đường đỏ. Thấy thái độ anh cố nén cười, cô uống chén đường đỏ đó mà không thấy có vị gì.
Vào mùa hè, kỳ kinh nguyệt của cô rất hay thất thường, thường là đến sớm hơn hoặc muộn hơn một tuần, thế cho nên xảy ra chuyện ngày hôm nay, căn nguyên là vì hai ngày qua cô bị kích thích quá mạnh, hết cách thôi, mỗi khi kỳ kinh nguyệt của cô đến là luôn đòi hỏi có sự kích thích mạnh, điều này làm cô nghĩ mà xấu hổ, cũng có chút phiền muộn.
Con người đôi khi quá yếu đuối, trong một hoàn cảnh hoặc bầu không khí riêng tư nào đó đột nhiên lại không chống đỡ được ham muốn bất thình lình xảy đến. Loại ham muốn này có thể không có đạo đức, thậm chí là tội ác, điều này sẽ mang lại năng suất gây hại cho người khác, nhưng trong nháy mắt cô lại không thể khống chế được. Rõ ràng cô có tình cảm với Nhan Cảnh Thần, nhưng cô không cần thiết phải dùng cách này để giữ lấy anh, cô chỉ là một người bình thường, có nhu cần bình thường.
Ngay lúc Diệp Cô Dung đang thẫn thờ suy nghĩ, cô đột nhiên thấy không còn hận Nhiếp Dịch Phàm nữa. Việc làm của anh chỉ vừa đúng thời điểm nào đó bị kích động, ý chí của anh lại thiếu mạnh mẽ, không thể chiến thắng được dục vọng của bản thân.
Trên truyền hình có chiếu bộ phim Trung – Mỹ hợp tác có tựa đề “Chiếc khăn che mặt”, hình ảnh của phim rất đẹp, phong cảnh như tranh. Sau cái chết của nam chính, nữ chính Cát Đế mang theo con trai quay về Luân Đô, lần thứ hai gặp lại người yêu cũ là Charles, Charles muốn nối lại tình xưa nhưng Cát Đế mỉm cười từ chối anh ta, sau đó bộ phim kết thúc, nụ cười của nữ chính vô cùng thanh cao, tao nhã. Nhưng, theo nguyên tác của truyện là “Chiếc khăn che mặt rực rỡ”, nữ chính của chúng ta lại không hề kiêu ngạo cự tuyệt Charles, cô lại một lần nữa nối lại quan hệ với anh ta. Đây chính là sự nhạo báng của bản chất con người, đó là sự khắc nghiệt và cay đắng của tác giả, anh ta đối với cuộc sống vĩnh viễn là thái độ hoài nghi.
Mặc dù giới truyền thông nói rằng, xem “Chiếc khăn che mặt” thì nhất định phải chuẩn bị một chiếc khăn tay, nhưng thật tiếc, Diệp Cô Dung không một chút cảm động.
Nửa đêm trời bỗng nhiên mưa to.
Cô bị tiếng sấm làm cho giật mình tỉnh giấc, nằm hai giây mới nhớ ra trên sân thượng còn có quần áo đang phơi, cô vội nhảy dựng ra sân thượng mở cửa, trên mặt đất đã đọng một mảng nước lớn. Lúc cô quay về phòng thì nghe trong phòng khách có tiếng đàn, cô đứng lại lắng nghe, là tiếng đàn dương cầm, giai điệu hòa cùng với tiếng mưa gió bên ngoài đều to như nhau, gần như mặc ý, cứ để âm thanh phát ra rất to.
Cô nhẹ xoay nắm cửa, cửa không khóa. Bên trong nồng nặc mùi khói thuốc. Mặt Nhan Cảnh Thần hướng về phía cửa sổ, nằm trong chiếc ghế, rèm cửa sổ cũng không kéo xống, nước mưa xối xả rơi trên song cửa kính, bầu trời thỉnh thoảng lại lóe lên tia chớp. Tiếng đàn là từ máy vi tính truyền ra, trên bàn là đống tài liệu rơi tản mát đã được hai cặp chân dài của anh gác lên, trên ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc lá.
Anh không cử động, dường như đang ngủ.
Diệp Cô Dung nhẹ nhàng đến gần, vừa khẽ cúi người xuống anh liền mở mắt mỉm cười với cô, đôi mắt trong trẻo như đứa trẻ.
“Làm sao vậy?” Cô cẩn trọng hỏi.
“Không sao, chỉ là đột nhiên có chút…” Anh đặt hai chân xuống ngồi thẳng lên, dụi điếu thuốc lá vào gạt tàn, cười gượng gạo, không nói tiếp nữa.
“Bản nhạc này là…” Diệp Cô Dung nói lảng sang chuyện khác.
“Là tác phẩm của Mike.”
“Rất cuốn hút.” Cô thực sự không tìm được từ để nói, đành dùng cách nói thông dụng nhất để hình dung.
Nhan Cảnh Thần cười cười, lại châm một điếu thuốc, yên lặng chốc lát rồi bỗng nhiên nói: “Nếu như Mike là em của em, em sẽ thế nào?”
Diệp Cô Dung thở nhẹ một tiếng, cười nói: “Cảm thấy rất vinh hạnh.”
Khóe miệng Nhan Cảnh Thần nhếch lên cười nửa miệng, nói: “Em sẽ không cảm thấy có áp lực, hoặc là tự ti chứ?”
Diệp Cô Dung ngẩn ra, giật mình nhìn anh, hoàn toàn không biết nên nói gì. Cô không ngờ Nhan Cảnh Thần cũng có cảm giác tự ti.
“Cậu ta từ nhỏ được coi là thần đồng, hào quang tỏa sáng.”
“Đây là nguyên nhân khiến anh phấn đấu không ngừng phải không?” Cô chợt hiểu.
“Chỉ một phần thôi.” Anh mỉm cười, nhưng trong mắt lại không cười, “Dù sao dưới hào quang của Mike, người khác rất k