Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.

hấy dưới môi anh có vết xước, cô lập tức biến sắc, kéo chiếc chăn mỏng trùm kín đầu quay đi không để ý tới anh.
Nhan Cảnh Thần ngỡ ngàng. Tảng sáng anh về đến nhà, liền thấy cửa phòng cô mở rộng, cô vẫn mặc quần jean nằm trên giường, trên mặt có đọng nước mắt, mí mắt sưng mọng, anh không hiểu chuyện gì, đưa tay đặt lên trán, trán cô nóng rực như lửa, anh vội vã lấy nước nóng và thuốc cảm đến, kết quả là…như này.
Anh vừa xuống máy bay nên không biết mình đang trở thành nhân vật chính rất hot, lúc này tự nhiên Diệp Cô Dung lại giận dỗi, anh chỉ cảm thấy kỳ lạ, nhất là sự uất ức trong lòng anh vẫn còn không có nơi nào để phát tiết, nhưng uất ức vẫn chỉ là uất ức, thấy cô sốt như thế anh làm sao nhẫn tâm bỏ mặc cho được, vì vậy anh cúi người xuống dịu dàng nói: “Uống thuốc rồi ngủ tiếp nhé…”
Khuyên hai lần không thấy cô có phản ứng gì, anh lập tức hất chăn lên, sờ tay vào gối, thấy đầu ngón tay nóng ướt, đúng là nước mắt, việc này làm anh giật mình, vội cúi người xuống hỏi: “Sao vậy Dung Dung? Xảy ra chuyện gì?”
Diệp Cô Dung xoay người không để ý tới anh, trầm lặng chốc lát, đột nhiên ngồi dậy cúi người xuống nhặt tờ báo dưới nền nhà lên ném cho anh: “Tự anh xem đi.”
Anh nghi hoặc mở ra xem, mặt lập tức đen xì, thầm mắng những tên phóng viên quá thật là “vô khổng bất nhập” này (ý là chỗ nào cũng có mặt, lợi dụng tất cả mọi dịp để làm chuyện xấu), nhưng rồi trong đầu lại lóe lên chấn động làm anh im bặt, im lặng một hồi lâu mới cẩn thận thăm dò hỏi: “Thì sao?”
Diệp Cô Dung giận giữ: “Thế còn chưa đủ? Anh còn muốn thế nào nữa?”
Nhan Cảnh Thần trào lên vui sướng, chẳng biết nói gì.
Diệp Cô Dung thấy dáng vẻ ngốc nghếch của anh, cô càng thêm ấn định tội danh của anh, cầm gối lên ném vào anh đuổi ra ngoài: “Đi ra ngoài, đi ra ngoài, em không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.”
Nhan Cảnh Thần không những không đi, trái lại còn ôm cô chặt vào lòng, dịu dàng nói: “Đừng như vậy.”
Diệp Cô Dung cũng giống như các cô gái giận dỗi bạn trai, sợ nhất là nghe câu như này, vì vậy nước mắt không khống chế được tuôn như mưa. Nhan Cảnh Thần lần này thật sự tim đau đến tận cùng, toàn bộ đáy lòng đều trào lên cảm giác hạnh phúc đến chua xót khổ sở, chỉ cố sức ôm chặt lấy cô, hôn lên tóc cô, để mặc cô khóc ở trong lòng mình. Diệp Cô Dung bởi vì sốt, cả người đều rối bời, mặc dù trong ngực cảm giác vô cùng tủi thân và giận hờn, nhưng hữu tâm vô lực, khóc một hồi xong không náo loạn nữa, một lần lại ngủ.
Nhan Cảnh Thần đột nhiên thấy trong ngực bị kích thích đến tột cùng, còn hưng phấn hơn là thuốc kích thích, mọi mệt mỏi đều bị quét sạch, cứ ngồi đó ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ, sao thấy vô cùng khả ái, vẻ mặt anh cứ cười hề hề đến buồn nôn, nếu Diệp Cô Dung trong mộng mà biết, chỉ sợ chắc cũng sởn tóc gáy mà giật mình tỉnh giấc.
Dường như người bên cạnh cô chỉ ngủ một giấc ngắn thì trời sáng. Phản ứng đầu tiên của anh khi mở mắt là đưa tay sờ sang người bên cạnh, trên trán vẫn nóng nhưng nhiệt độ đã giảm hơn một chút, điều này làm anh yên tâm, anh đứng lên vào nhà bếp, trong tủ lạnh chỉ có một hộp sữa, anh cầm chìa khóa xuống lầu mua bữa sáng, khi quay về thấy cô đã thức dậy rửa mặt chải đầu xong, thay đổi quần áo định ra khỏi nhà.
“Em đi đâu vậy?” Anh vội hỏi.
“Đi làm.” Diệp Cô Dung thấy thời gian không còn kịp nữa, không dông dài với anh, nào ngờ lại bị anh kéo vào lòng: “Anh đã giúp em xin nghỉ rồi, em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe…”
Diệp Cô Dung ngạc nhiên: “Anh xin nghỉ giúp em, lúc nào?”
Anh cướp lấy điện thoại trong tay cô, vừa tìm số điện thoại vừa nói: “Bây giờ.”
Diệp Cô Dung giận tái mặt: “Đừng loạn nữa.”
Anh phớt lờ cô, đặt túi đựng bữa sáng trong tay xuống, vừa bấm số điện thoại.
Diệp Cô Dung hoàn toàn bất đắc dĩ đành phải lấy điện thoại từ tay anh, tự mình gọi điện xin nghỉ. Cúp điện thoại xong, thấy anh đang dọn bữa sáng, cô mới lạnh lùng nói: “Nếu hôm nay em đã nghỉ, chúng ta sẽ nói chuyện về tấm ảnh.”
Nhan Cảnh Thần mỉm cười nói: “Ăn trước đi, ăn xong rồi…”
Diệp Cô Dung ngắt lời anh: “Anh đừng mơ tưởng dùng bữa sáng để cho qua chuyện.”
Nhan Cảnh Thần vô cùng oan ức nhìn cô: “Nếu như anh nói là anh bị ép buộc, em có tin không?”
Diệp Cô Dung ý vị gật đầu, nói: “À, vậy lúc đó nhất định anh uống say đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Là cô ấy chủ động với anh…”
“Đúng vậy.”
“Sau đó không cẩn thận bị phóng viên chụp.”
“Không sai, trên cơ bản thì là vậy…”. Nhan Cảnh Thần liên tục gật đầu, rất muốn vỗ tay hô thật to lý giải muôn năm.
Diệp Cô Dung cười nửa miệng: “Theo tin tức đã đưa, cô ta ở đây quay phim chụp ảnh tuyên truyền, nhưng bỗng nhiên lại bỏ việc bay đến Nhật Bản cưỡng ép anh, anh thật sự là có sức quyến rũ đấy nhỉ.”
Nhan Cảnh Thần tỏ vẻ bất đắc dĩ nhún nhún vai, thở dài nói: “Cô ta không nên làm vậy, anh cũng hết cách, anh đã nói rõ ràng với cô ta, sau đó không hề liên lạc gì cả.”
Diệp Cô Dung cho rằng anh đang giả bộ, cô nghe như bị châm chọc, liền tức giận không thể nói được nữa, im lặng một chút mới nói: “Anh không có gì muốn bổ