Tác giả: Ngũ Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.
mắt cô: “Sẽ không, Ấu Hâm, anh thật sự yêu em, anh đối với em vừa gặp đã yêu rồi.”
Cô chớp mắt vài cái, nhìn thấy trong ánh mắt trong trẻo của anh có hình bóng của cô, cô hàm chứa nước mắt, biết mình sẽ sắp khóc.
“Được.” Cô nhận lời.
“Anh thích em.”
Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô rất ôn nhu, càng kiên quyết hứa hẹn.
Có rất nhiều ở chuyện trong một thời gian ngắn lại phát triển mới.
Một tháng từ sau khi Hạng Tĩnh Thần tỏ tình với cô, họ đính hôn, một tháng sau khi đính hôn, họ lại kết hôn. Sau khi kết hôn, họ ân ái với nhau khiến nhiều người phải yêu thích và ngưỡng mộ. Bất luận là ở công ty hay ở nhà, luôn luôn nhìn thấy hai người họ mười ngón tay đan xen nhau, gắn bó tha thiết, nguyện làm uyên ương, không làm tiên cũng không gì có thể hơn.
Thế nhưng sau khi ân ái, thứ gọi là “tình yêu” này lại có kết quả khác. Họ không còn mười ngón tay đan xen nhau, không còn gắn bó thân thiết, hiện tại ân ái quá mức chỉ được xem như khác người thôi. Cô không biết cái gì đã làm thay đổi toàn bộ, là thời gian 24 giờ ở chung với nhau? Hay đã chán ghét rồi? Không còn cảm thấy mới mẻ nữa? Hay là độ dài của dây tơ hồng trên ngón tay áp út của cô và anh chỉ có thể kéo dài hai năm thôi? Tệ hơn nữa, hai năm yêu thương của bản thân mình chỉ là một giấc mơ không bao giờ kết thúc?
Kết hôn hai năm, anh phản bội, quyết định của cô —— ly hôn.
Sau khi hoàn thành thủ tục ly hôn ở Cục Dân chính quay trở về nhà, Ấu Hâm nhanh chóng thu dọn hành lý ngay trong ngày rồi quay về nhà mẹ đẻ.
“Buông con ra.”
“Đi tìm hắn tính sổ sao?”
“Buông con ra.”. Tư Hâm tức giận rơi nước mắt.
Mẹ Phạm thở dài. Từ nhỏ đến lớn, nếu ai dám khi dễ chị cả và em gái, trước tiên Tư Hâm sẽ tìm cách đòi lại công bằng cho chị em. Bà đem con gái thứ hai của mình gắt gao ôm vào trong lòng. Các cô là chị em song sinh, Ấu Hâm đau khổ, thì Tư Hâm cũng hiểu rõ.
Mẹ Phạm nước mắt rơi đầy mặt: “Suỵt, ngoan, đừng khóc, con gái yêu của mẹ.”
“Buông con ra……Con muốn đi tìm hắn tính sổ. Ấu Hâm yêu hắn như thế, hắn dựa vào cái gì?”
Mẹ Phạm không thể trấn an được con gái thứ hai: “Ngoan, không được khóc…..”
Dì cả vô cùng đau đớn khóc rống lên: “Ai da, đều là lỗi của dì cả, dì cả không có mắt mà!”
Tâm Hâm khóc rống ngã nhào vào trong lòng mẹ mình, Phạm Hâm đi ra khỏi phòng em gái, trên mặt đều là nước mắt bi thương và không muốn…..
Đột nhiên trong thư phòng truyền đến một tiếng động thật lớn, mọi người không nói một lời nhanh chóng chạy đến thư phòng.
Ấu Hâm ngồi xếp bằng trên mặt đất, bên cạnh là bàn vẽ bản đồ bị sụp đổ, cô úp mặt vào hai tay khóc nức nở.
“Con gái…”
Ấu Hâm di chuyển hai bàn tay để lộ ra gương mặt khóc lóc bất lực, cô chỉ thẳng về đống hỗn độn xung quanh rồi nói: “Con không lắp ráp được. Rõ ràng nhìn người khác lắp ráp rất dễ dàng, nhưng chính mình bắt tay vào làm lại rất khó khăn.”
Ai cũng biết Ấu Hâm nói “người khác” chính là người đàn ông lòng lang dạ sói mà dì cả đã nói lúc nảy.
Thời gian như ngừng lại, tất cả mọi người đều cảm nhận được trên người Ấu Hâm đều đau khổ và thê lương.
Tư Hâm xông lên phía trước, gạt đi nước mắt, cô cầm lấy chân bàn và công cụ bắt đầu lắp ráp: “Cái này có gì khó khăn? Rất nhiều đồ dùng trong nhà do chị lắp ráp, đã đỡ tốn kém lại còn thực tế, loại chuyện nhỏ này chị nhìn thật chướng mắt.”
Chị cả Phạm Hâm lau khô nước mắt cũng ngồi xổm xuống tham gia vào lắp ráp: “Đúng vậy, một nửa đồ dùng trong nhà chúng ta đều do chị và chị hai nghiên cứu ra, em và mẹ là tốt nhất, luôn không cần phiền não vì những việc nặng này.”
Mẹ Phạm cúi người, trong mắt tràn đầy nước mắt, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt con gái: “Tiểu Ấu, con xem số mạng chúng ta thật tốt, có chị cả và chị hai ở đây, mẹ còn lo lắng cái gì? Nhất là chị hai của con, quả thực là người bình thường không thể ngăn cản mà! Aiz, thiệt thòi nhất vẫn là chị em sinh đôi các con, sao lại xui xẻo vậy chứ?”
Tư Hâm vỗ tay, học hỏi trong quảng cáo từng chữ một: “Mẹ, mẹ thật là thành thạo.”
Ấu Hâm nở nụ cười: “Mẹ, chúng con là do mẹ sinh, làm sao mẹ lại hỏi con vấn đề này chứ?”
Mẹ Pham nhìn gương mặt cười tươi của con gái một cásh say sưa. Giờ phút này, nụ cười thât quý giá: “Phải nở nụ cười rồi?”
Cô chớp hai mắt đẵm lệ, hàm chứa ý cười: “Con sẽ không khóc. Con bảo đảm.”
“Đây mới là con gái của mẹ.” Mẹ Phạm ôm ấp cô con gái nhỏ.
“Đây mới là em gái của chị.” Phạm Hâm kiêu ngạo mà ôm lấy em gái mình.
“Chị em sinh đôi không chịu thua kém chút nào, em khóc chảy nước mắt nước mũi, chị cũng rất khó chịu.” Tuy Tư Hâm không có ôm, nhưng trong giọng nói thương tiếc nhưng vẫn cố gắng không thua bất kỳ một ai.
“Không sao, dì cả sẽ giúp chị tìm một người đàn ông hiền lành khác.”
“Này, em vẫn không buông tha cho dì cả sao?” Đây là giọng nói của Tư Hâm.
Phạm Ấu Hâm nhìn người nhà xung quanh mình, đây là sức mạnh của cô, là sự ủng hộ của cô, cho dù gặp phải rui ro lớn nào, họ đều đứng lên, mang theo nụ cười thật tươi, ngẩng đầu ưởn