Tác giả: Ngũ Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/658 lượt.
g ngực mà đối mặt qua mỗi ngày.
“Thật sự là chị đã ly hôn với ông chủ rồi sao?”
Dường như tin tức này đã truyền đến công ty rồi.
Nghỉ ngơi ba ngày, sau đó cô đi làm lại bình thường. Dường như các đồng nghiệp trong công ty ai cũng biết tin tức này. Họ chỉ nhìn cô chứ không dám hỏi thăm. Chỉ có trợ lý không sợ chết của cô mới dám hỏi tin tức này.
“Làm sao các người biết được tin tức này?” Phạm Ấu Hâm không thể không tò mò.
Trợ lý Man Tú bất đắc dĩ lắc đầu: “Nên nói thế nào đây? Trên thế giới này không có chuyện gì mà không xảy ra ngẩu nhiên cả, hôm thứ sáu chị và Hạng tiên sinh làm thủ tục ly hôn, người nhân viên trực tổng đài điện thoại ở Cục Dân Chính là mẹ của em. Chị nói chuyện này sẽ không truyền ra ngoài như vậy chứ? Cô khoa trương kéo dài âm cuối.
Một giây sau, Phạm Ấu Hâm hét lớn lên: “Thảo nào lúc chị làm thủ tục ở đó, chị luôn cảm thấy người dì kia thật quen mắt. Ha ha.”
“Năm nay tổ chức tiệc cuối năm để khích lệ cho công nhân có mời gia đình tham dự, nhất định là chị đã gặp qua mẹ em rồi. Hình như mẹ em còn nhớ chị rất rõ.” Man Tú thở dài: “Làm sao bây giờ? Số người biết được tin tức này sẽ ngày càng tăng lên.”
Phạm Ấu Hâm nhún nhún vai: “Ai biết cũng không sao cả, chị muốn rời khỏi đây.”
“Chị định rời khỏi công ty sao?”
Phạm Ấu Hâm mỉm cười: “Chẳng lẽ em nghĩ rằng chị có thể bình tĩnh duy trì quan hệ đồng nghiệp với chồng trước của chị sao?”
Man Tú có vẻ nghi ngờ: “Nhưng mà nhìn chị đã bình tĩnh lại rồi… Hơn nữa, trong công ty còn có rất nhiều công trình mới mà chị đang chỉ đạo, chị đi rồi những thứ này ai tiếp nhận đây?”
Phòng làm việc của cô và Hạng Tĩnh Thần chỉ cách nhau một bức tường thủy tinh. Họ đã từng ở trong văn phòng của mình ra ám hiệu với đối phương với biết bao nhiêu yêu thương, nháy mắt ra hiệu, cái này có cảm giác rất gắn bó với nhau, cho dù có bận rộn công việc, họ vẫn cảm thấy thật hạnh phúc.
Phạm Ấu Hâm đi lên phía trước đưa tay kéo cửa chớp xuống, ngăn cách tất cả mọi thứ: “Hạng tiên sinh sẽ tiếp nhận, chị sẽ đem công việc bàn giao lại cho anh ấy.”
Phạm Ấu Hâm lắc đầu: “Chị không dũng cảm, chị chỉ muốn sống một cuộc sống đơn giản thôi, yên ổn mà sống qua ngày.”
Man Tú nhìn Ấu Hâm, ánh mặt trời buổi sáng chiếu lên trên người cô, vẻ mặt cô vẫn hồng hào như mọi ngày. Phạm Ấu Hâm có thể duy trì nụ cười, nhưng vẻ bi thương nhàn nhạt trong ánh mắt cô lại không thể che giấu được.
Man Tú âm thầm thở dài.
“Man Tú, buổi sáng hôm nay chị đã chuẩn bị đồ rồi, em hẹn Hạng tiên sinh giúp chị, nói với anh ấy chiều nay có rảnh thì họp với chị.”
“Được, không thành vấn đế.”
Ấn định hai giờ chiều họp xong, trong cả buổi sáng, cô vừa bận rộn xem hồ sơ kiến trúc, ghi lại tiến độ làm việc, vừa nhận vô số cuộc điện thoại dò hỏi quan tâm. Có điện thoại của bên hợp tác xây dựng, của người quen, của cả những đồng nghiệp thường hay liên lạc, đương nhiên còn nhận được lời hỏi thăm của người thân trong gia đình....Thật giống như lời Mạn Tú đã nói, tin tức cô ly hôn lan nhanh không khác nào một vụ cháy rừng
Giữa trưa Tư Hâm tìm cô đi ăn cơm. Nhìn cô hăm he, bày ra vẻ mặt hung thần sát khí, cô biết Tư Hâm không chỉ đơn giản là đến tìm cô để đi ăn cơm, đương nhiên là vì cái tên đàn ông lòng người dạ thú kia. Vấn đề là cô ấy tới thật không đúng lúc, cũng không gặp được tên đàn ông đáng ghét kia.
“Hắn đâu?” Phạm Tư Hâm vừa đưa tay chống hông vừa thở phì phò, cô trừng mắt nhìn cách vách không có một bóng người nào, bức màn lớn đã bị cô kéo ra.
Hầu như cả người Phạm Ấu Hâm bị chôn vào đống hồ sơ kiến trúc kia: “Không để ý, em đang bận tìm đồ mà.”
Phạm Tư Hâm tức giận kéo tấm màn lại: “Thật không hiểu nổi em vì sao lại muốn nói chuyện với hắn? rõ ràng là em đã bàn giao hết công việc cho hắn, để cho hắn không có thời gian đi tìm người khác yêu đương!”
Phạm Ấu Hâm hoàn toàn không muốn né tránh chuyện này. Thay vì trốn tránh, chẳng thà cô thản nhiên đối mặt đi.
Phạm Ấu Hâm lập tức dừng lại động tác. Cô biết suy nghĩ của chị mình, càng nóng lòng muốn cô phải đối mặt, muốn cô vui vẻ, muốn cô đồng ý, nhưng………
Cô hít thở thật sâu. Thật khó, còn cần phải cô lên nhiều hơn.
Phạm Tư Hâm vỗ ngực, bất đắc dĩ lắc đầu: “Song sinh nhà khác cũng như vậy à? Một người đau lòng, người kia cũng sẽ đau lòng theo sao? Tiểu Ấu, trái tim của chị mấy ngày nay đau khổ cùng em thật không dể chịu chút nào.”
Phạm Ấu Hâm hít thở thật sâu: “Em sẽ cố lên, quên đi chuyện này.”
“Được, việc đầu tiên phải làm là lập tức theo chị về nhà. Đừng để ý đến việc giao tiếp hay không giao tiếp.”
Phạm Ấu Hâm lắc đầu: “Không được những người này đều là khách hàng của em, phải báo lại với họ. Không thể nói đi là đi được.”
“Em định nói chuyện đến khi nào? Hôm nay có thể hoàn thành không? Chị không hy vọng ngày mai em sẽ sắp xếp những thư tư liệu vô dụng này một chút nào.”
“Em đã hẹn với anh ta hai giờ chiều nay. Sau đó sẽ xem tình hình thế nào.”
Phạm Tư Hâm thở dài, đi thoáng qua bên cạnh em mình, nắm mái tóc của Ấu Hâm: “Đem mái tóc dài này cắt đi, chặt đứt 3000 sợi