Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.
n lên tiếng, trong giọng nói toát lên vài phần lạnh lẽo. "Sau khi em trốn khỏi viện, có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Hướng Phù Sinh nghiến chặt răng, bụng dưới lại dậy từng cơn đau. Cô không chịu quay đầu lại. Trong tim, một cơn đau khác dữ dội hơn bội phần đang lan tỏa.
"Lần trước em nói, thậm chí em còn vì tôi mà đi phá, phá cái gì?" Lâm Sóc giữ lấy cằm Hướng Phù Sinh, ép cô phải quay lại. "Nói anh biết, Phù Sinh, em giấu tôi chuyện gì?"
"Anh nghĩ tôi giấu anh chuyện gì?" Giọng nói cô yếu ớt, ánh mắt như phủ một lớp sương mờ: "Có phải anh nghĩ, chúng ta đã từng có một đứa con, còn tôi, có phải vì muốn trả thù mà đã phá đi cái thai ấy?"
Đây có phải là sự thật?
Hướng Phù Sinh nhủ thầm câu hỏi ấy trong đầu. Sự thật, hai chữ này còn có ý nghĩa trong câu chuyện giữa họ ư?
Hướng Phù Sinh nhìn thẳng vào Lâm Sóc. Đôi môi trắng bệch khẽ nhoẻn một nụ cười khinh bạc: "Đúng, chúng ta từng có một đứa con. Nhưng cũng chỉ là đã từng."
"Hướng Phù Sinh!" Lâm Sóc trợn mắt, gắng hết sức kiềm chế nhưng sự u uất nặng nề tới mức dường như muốn bóp chết Hướng Phù Sinh tức khắc: "Cô sao lại độc ác đến thế?!"
Hướng Phù Sinh cắn chặt răng, ghìm lại cơn đau nhói buốt, cố giữ nụ cười: "Lâm Sóc, cuối cùng anh cũng biết đau rồi sao? Nói để anh biết, hại chết đứa nhỏ, cả tôi và anh đều có phần!"
Trong câu chuyện này, hắn đã sắp đặt mọi thứ một cách tinh vi khiến cô phải thất bại thảm hại.
Hướng Phù Sinh nhớ rất rõ, mẹ cô mất vào một ngày đầu hạ, thời tiết đã thoảng hơi nóng bức. Sắp tốt nghiệp, công việc bài vở rất bận, nhưng trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, tình trạng hoàn thành khóa luận của cô không mấy khả quan.
Bề ngoài, cô là vợ sắp cưới của Hạ Thiệu Phong, nhưng cô và Lâm Sóc vẫn chưa thực sự đoạn tuyệt quan hệ. Hắn thường tới trường thăm nom, đưa đón, giúp cô giải quyết một số việc vặt. Có điều sau khi bà Ngu Điềm mất, Lâm Sóc đột nhiên mất tăm mất tích suốt mấy ngày. Hướng Phù Sinh đang lúc đau đớn cùng cực, lại bận chuyện hậu sự của mẹ, cũng không có thời gian để ý tới.
Ngoài Hướng Phù Sinh, sự ra đi của bà Ngu Điềm đối với ông Hướng Hằng cũng là một đả kích to lớn. Mặc dù năm đó bệnh của bà tái phát nhiều lần, ông là người hiểu rõ hơn ai hết, bà có thể ra đi bất cứ lúc nào. Nhưng nói cho cùng, ông đã cưng chiều bà cả một đời.
Suốt mấy ngày đêm ông không ngủ, người gầy rộc đi.
Người cha vĩ đại trong mắt Hướng Phù Sinh lúc ấy dường như cũng lúng túng y như cô vậy.
Ảnh hưởng từ cái chết của bà Ngu Điềm không chỉ có thế. Khi còn sống, mặc dù không nhúng tay vào việc làm ăn, nhưng bà nắm giữ không ít cổ phần của nhiều công ty. Bà mất đi, giá cổ phiếu của các công ty này bị ảnh hưởng không nhỏ. Ông Hướng Hằng không thể không gồng mình để giải quyết những rắc rối ấy.
Đó là khoảng thời gian nhà họ Hướng yên tĩnh khủng khiếp, không còn những tiếng cười như trước. Bạn bè gọi đi chơi, Hướng Phù Sinh đều từ chối, chỉ cắm đầu vào tập luận văn, cố quên đi nỗi buồn. Ông Hướng Hằng rất hiếm khi ở nhà, hai cha con ít có cơ hội ăn cùng một bàn. Không có bà Ngu Điềm làm chất kết dính, cả gia đình bỗng dưng tiêu tán.
Hướng Phù Sinh tưởng rằng, thứ hai cha con họ cần chỉ là thời gian. Ngày qua ngày, thời gian lâu dần, con đường phía trước thể nào cũng mở ra một lối thoát
Thế nhưng, sự việc không đi theo hướng mà cô mong muốn.
Trong vụ chuyển nhượng một công ty con nằm trong cơ cấu Lợi Hằng, đối tác bề ngoài bàn chuyện mua bán, nhưng thực tế muốn lợi dụng thời cơ thu mua để điều tra tình hình tài chính nội bộ của công ty con, muốn giở trò để chiếm lợi.
Không còn cách nào khác, ông Hướng đành thí tốt để giữ hậu, đem tài sản tư hữu có giá trị của công ty con rao bán, khiến phía đối tác từ bỏ ý định thu mua. Dù thành công nhưng công ty con cũng trở thành chiếc hũ rỗng, giá cổ phiếu của Lợi Hằng theo đó sụt giảm.
Rất may Lợi Hằng có nền tảng vững chắc, mới chỉ như thế chưa đủ lật đổ cả một tập đoàn lớn mạnh. Huống hồ ông Hướng Hằng trước nay là người không dễ đánh lừa, ông cho người điều tra công ty đối tác, qua vài lần quanh co, cuối cùng tìm ra công ty đứng phía sau. Đó là một công ty Indonesia, ông chủ ẩn mình sau bức màn không ai khác, chính là Lâm Sóc.
Ông Hướng Hằng mang chuyện này ra nói với Hướng Phù Sinh. Cô lúc này vẫn còn đắm chìm trong nỗi đau mất mẹ, mất một thời gian không liên lạc gì với Lâm Sóc. Ban đầu cô không tin, muốn gọi điện cho Lâm Sóc hỏi rõ ràng. Hắn yêu cô như vậy, nhất định sẽ không lừa cô.
Cô gọi, gọi, gọi. Đầu dây bên kia chỉ có tiếng hộp thư tự động trả lời. Một ngày, hai ngày, cô dần trở nên hoảng hốt. Cô tới công ty tìm gặp nhưng hắn đã cho dời nơi làm việc đi chỗ khác.
Đây đâu phải lần đầu cô tới công ty hắn. Thi thoảng cô vẫn tới đó hẹn hắn đi ăn. Nhưng lần đó, cô bị bảo vệ giữ lại ngoài cửa, dù thế nào cũng không cho vào. Cô cảm thấy thật vô lý, tranh cãi một hồi, tới khi vào được bên trong, lại bị kẹt ở đại sảnh. Cô chầu chực hết lần này tới lần khác, nhưng lần nào cũng