Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.

giống như cây kim đâm vào trái tim sớm đã đầy vết thương của Hướng Phù Sinh.
"Tại sao lại thế?" Cô ngẩng đẩu lên, nhìn hắn qua cặp kính râm, cố tìm kiếm một nguyên do dù chẳng còn nhiều ý nghĩa: "Tại sao phải làm như vậy?"
"Thà ta phụ cả thiên hạ, còn hơn để cả thiên hạ phụ ta." Hắn thản nhiên. Nhưng đó là một mạng người! Một gia đình đã vì hắn mà tan nát, một cô gái đã dốc lòng yêu hắn đến thế...
Hướng Phù Sinh vung tay lên liền bị hắn nhanh hơn tóm được. Cánh tay đàn ông quá mạnh, Hướng Phù Sinh không thể nào thoát ra, chỉ đành trơ mắt nhìn hắn cười đắc thắng.
Bao nhiêu phẫn nộ, bao nhiêu ai oán nén chặt nơi đáy lòng những ngày qua đột nhiên bùng phát, Hướng Phù Sinh gần như phát điên, lao vào hắn quát lớn: "Lâm Sóc! Bỏ tay ra! Anh cút cho tôi! Thể nào cũng có ngày anh chịu quả báo!"
Cô thuận thế đưa cánh tay kia lên đẩy, lại bị hắn tóm lấy lần nữa. Lâm Sóc nhoẻn một nụ cười nửa miệng: "Em mắng thì mắng to thêm chút nữa. Tốt nhất là để tất cả khách đến viếng đều thấy, em chẳng qua là một con điên.”
Hướng Phù Sinh nghe xong, mau chóng nín lặng, quả nhiên thấy những khách khứa gần đó đều lũ lượt quay lại nhìn mình.
Lòng cô trầm xuống, cảm giác mỏi mệt không ngừng lan ra. Hắn vẫn dễ dàng điều khiển cảm xúc của cô như trước, chỉ vài ba câu đã có thể làm cô tức điên.
"Thật ra để họ chứng kiến càng tốt, tiếp theo tôi đang muốn mượn họ làm chứng."
Lâm Sóc đột ngột siết mạnh tay, kéo cô vào lòng, giật cặp kính đen ra, cúi xuống hôn riết lấy cô.
Nếu gọi đó là hôn, chi bằng gọi là uy hiếp. Hắn ngấu nghiến bờ môi cô, chẳng còn chút nồng nàn hay trân trọng, cánh tay ôm eo cô như một chiếc kìm siết chặt. Sau một thoáng hoảng hốt, cô lấy hết sức bình sinh định đẩy hắn, định cắn hắn, nhưng Lâm Sóc đã buông tay sớm hơn.
Hắn không phải muốn hôn cô, mà chỉ muốn những người có mặt đều biết Hướng Phù Sinh thật sự có qua lại với Lâm Sóc, thật sự bôi tro trát trấu vào thể diện nhà họ Hạ. Hắn đẩy cô và nhà họ Hạ về hai phía đầu sóng ngọn gió, mục đích cuối cùng là khiến nhà họ Hạ hủy hôn.
Hướng Phù Sinh hận, hận bản thân trước đây quá ngu ngốc không biết cảnh giác, càng hận sao lúc này lại nhìn thấu dã tâm của hắn đến thế.
Ván cờ này ngay từ lúc bắt đầu cô đã chịu thất thế, giờ đây dù có cố gắng thế nào cũng không đuổi kịp được nữa. Quả nhiên, Hướng Phù Sinh bắt gặp ánh mắt của bà Dương Uyển Đình. Thấy cô nhìn lại, bà chỉ lạnh lùng quay đi.
Hạ Thiệu Phong đứng cạnh mẹ, biểu cảm trên mặt càng phức tạp gấp nhiều lần.
Muộn rồi. Hướng Phù Sinh biết tất cả đã muộn.
"Hay là đeo kính lại đi, mắt em sưng như hạt hạnh đào ấy." Lâm Sóc lại đổi giọng dịu dàng, cẩn thận đeo lại kính cho cô, tiện tay ôm cô vào lòng, kéo về phía đám đông.
Bước chân cô loạng choạng. Những ánh mắt hoặc xem thường hoặc thương hại như những lưỡi dao đang tùng xẻo cô từng chút một.
Lâm Sóc dường như cảm nhận được, ôm cô chặt hơn, hắn kề sát bên tai cô cảnh tỉnh: "Nếu như bây giờ em vùng ra, sợ rằng cha em hôm nay chẳng thể nhập thổ được."
Cô cắn chặt môi dưới, chặt đến nỗi sắp bật máu. Bàn tay cô nắm lại, móng tay găm sâu vào da thịt. Cô sẽ không nổi giận thêm lần nữa.
Buổi lễ diễn ra theo đúng trình tự: Đọc điếu văn, hạ táng, bạn bè thân thiết tới đặt vòng hoa, sau đó là lấp đất. Cả quá trình đó, Lâm Sóc luôn đứng bên Hướng Phù Sinh. Cô không hề khóc, chỉ lặng người đi.
Duy nhất lúc rải hoa hồng trắng, đáng lẽ chỉ cần quỳ, nhưng Hướng Phù Sinh lại ngã khuỵu, gần như ngồi bệt xuống đất. Lâm Sóc rất tốn sức mới dìu cô đứng dậy được. Cô không đẩy hắn ra, nhưng ánh mắt chỉ dán vào tấm bia mộ.
Hướng Phù Sinh từng tưởng rằng, mình và Lâm Sóc sẽ có chung một tương lai. Vậy mà giờ phút này, Hướng Phù Sinh thậm chí còn không biết tương lai mình ở đâu.
Cô đã ngây thơ cho rằng, sự tàn nhẫn của Lâm Sóc có một giới hạn nào đó. Sau này, hắn ngược lại phá tan hết giới hạn này tới giới hạn khác, ép cô không còn đường lui.
Ba ngày sau đám tang, nhà họ Hạ tuyên bố hủy hôn. Tin ấy Hướng Phù Sinh không được nghe từ miệng bà Uyển Đình hay Hạ Thiệu Phong, mà đọc được trên báo.
Phải, nhà họ Hạ không nói với cô, mà trực tiếp công bố với báo giới.
Hướng Phù Sinh từ một đại tiểu thư danh giá cao sang, chớp mắt trở thành chiếc giày rách mà cả Hồng Kông đều biết đến.
Báo chí dùng giọng điệu lâm li bi đát để tường thuật lại mọi chuyện. Cô bị đem ra chà đạp không thương tiếc. Câu chuyện vốn đã không vẻ vang gì lại càng bị bôi nhọ thảm hại...
Hướng Phù Sinh nhốt mình trong nhà suốt một tuần, không làm gì hết, chỉ ngắm mặt trời mọc rồi lặn.
Cổ phiếu công ty xuống giá hết lần này tới lần khác, di động của Hướng Phù Sinh reo đến muốn nổ tung. Các cổ đông nhao nhao đòi mở cuộc họp, mục đích bên trong chẳng qua muốn cô biết điều lui về hậu trường, hoặc bán cổ phần mà cứu lấy Lợi Hằng.
Hướng Phù Sinh mặc dù đã sức cùng lực kiệt nhưng Lợi Hằng là thứ duy nhất cha để lại, cho dù có phải thỏa hiệp, cô cũng không thể để Lợi Hằng rơi vào nguy khốn.
Cô nén lại đau thương, ăn mặc chỉnh tề tới dự cuộc họp cổ đông.