Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.
ó hai người đã chính thức yêu nhau, nhưng cô vẫn còn rất dè dặt. Thật ra mà nói, mặc dù lớn lên trong một thế giới vương giả nhưng tính tình cô vẫn có chút bảo thủ cố chấp.
Tới khi hắn đảm bảo mình sẽ không làm gì quá giới hạn cô mới theo hắn vào nhà. Vừa bước chân qua cửa, cô liền bị khung cửa sổ trong suốt trải rộng sát đất thu hút. Dù ngoài miệng chê hắn xa xỉ nhưng cô cứ đứng bên khung cửa ấy mãi, không chịu rời đi.
Tấm kính trong suốt in rõ bóng hình cô, những đường nét kiều diễm, đôi mắt sáng long lanh trong đêm, những ngón tay thon thả đan vào tay hắn... Bóng dáng người con gái đứng trước khung cửa sổ ngày ấy, cho đến bây giờ chưa bao giờ thôi lấp lánh trong lòng hắn.
Hắn từng dạy cô làm món trai, từng giúp cô viết luận văn, từng cõng cô leo núi vãn cảnh.
Cô từng nấu cháo cho hắn ăn, từng vẽ chân dung hắn, rồi như gà mắc tóc khi hắn ốm.
Thời gian hai người ở bên nhau không dài, nhưng hơi ấm cô trao thật quá nhiều. Một ánh nhìn thiết tha, một chút hơi ấm dịu dàng lan tỏa trong lòng bàn tay hắn, một chiếc bánh ga tô tự tay cô nướng, từng chút từng chút một, len lỏi vào trái tim lạnh lẽo của hắn, truyền đi những tia ấm áp và cảm giác tội lỗi mong manh.
Không thể cắt đứt, không thể buông xuôi, vì có những thứ tình cảm đã trở thành chấp niệm, không những viết thêm cho cuộc sống nhiều điều thú vị, mà có khi chính là bản thân cuộc sống và sự sống.
Đêm đó, hắn uống rượu một mình, trong lúc ngà ngà say, dường như nhìn thấy bóng dáng cô phảng phất trên cửa kính. Cô cười khúc khích, đôi mắt ngước lên.
Cô nói, Lâm Sóc, tất cả mọi người nhất định sẽ chúc phúc cho em và anh.
Chúc phúc ư? Cả đời này liệu điều ấy có đến?
Ngày hôm sau, hai người lên máy bay trở về Hồng Kông.
Đường đi mệt nhọc, vừa về tới biệt thự, Hướng Phù Sinh liền lên lầu ngủ ngay. Lâm Sóc thì bận giải quyết một số công việc.
Một ngày sau nữa, Hướng Phù Sinh vẫn không chịu tới bệnh viện. Lâm Sóc hết dỗ ngọt tới to tiếng, cuối cùng ép cô phải đi.
Muốn làm xét nghiệm toàn diện, cần làm thủ tục nhập viện. Hướng Phù Sinh được xếp vào một phòng bệnh cao cấp, giấy dán tường màu trắng sữa, trên đầu giường bày lọ hoa, mùi hương ấm ngào ngạt.
Lâm Sóc mang tất cả những vật dụng cần thiết bày hết trong tủ cá nhân, lại sắp xếp hai vệ sĩ đứng canh, sợ cô bỏ trốn thêm lần nữa.
Hai ngày đầu nhập viện, Hướng Phù Sinh không chịu làm xét nghiệm, bệnh viện mấy lần thông báo cho Lâm Sóc. Hắn cứ mặc cô không để mắt tới. Cho tới ngày thứ tư, Hướng Phù Sinh cuối cùng cũng thôi làm loạn. Lâm Sóc nghĩ rằng, có lẽ cô đã biết thế nào là tốt xấu, nên cũng yên tâm.
Nhưng e rằng, suy nghĩ của Lâm Sóc chỉ đúng có một nửa.
Hướng Phù Sinh cũng là một người thông minh, cảm thấy phản kháng vài ngày không có hiệu quả, tất sẽ không tiếp tục làm chuyện tốn công vô ích. Cô hiểu con người của Lâm Sóc, khi đã hạ quyết tâm, nhất định sẽ không thay đổi. Huống hồ, sau khi trở về Hồng Kông cô cũng trải qua nhiều chuyện giày vò, thật sự cũng thấy mệt.
Có điều, thứ thật sự làm thay đổi ý định của cô lại là một chuyện khác.
Cuộc sống trong bệnh viện đầy những quy tắc và quá đỗi tĩnh lặng. Quanh đi quẩn lại trong bốn bức tường, Hướng Phù Sinh buồn chán đến phát điên. Y tá liền gợi ý cô có thể xuống bãi cỏ dưới tầng đi tản bộ cho thanh thản. Nhưng chỉ một gợi ý nho nhỏ đó cũng vấp phải sự ngăn cấm của hai vệ sĩ. Hướng Phù Sinh nổi giận, bắt họ gọi điện cho Lâm Sóc, đến lúc đó họ mới miễn cưỡng đồng ý.
Giờ đây không có sự đồng ý của Lâm Sóc, cô có muốn xê dịch một tấc cũng khó.
Xuống tầng, cô tản bộ khắp nơi. Nhìn thấy bên này có đứa trẻ được mẹ đẩy xe đẩy đi sưởi nắng, chỗ khác lại có đứa bé mặc quần áo bệnh nhân nô đùa trên bãi cỏ.
Đột nhiên, một quả bóng lăn tới chân Hướng Phù Sinh. Đang định cúi người nhặt bóng, cô bỗng nhìn thấy một cậu bé khoảng hơn mười tuổi chạy về phía mình, đôi tay bé nhỏ nhanh nhẹn ôm lấy quả bóng. Mẹ cậu bé chạy phía sau, cách khoảng hai bước chân.
"Cô Hướng, xin lỗi cô." Người mẹ rối rít.
Hướng Phù Sinh hơi cau mày. Người đàn bà này sao lại biết cô họ Hướng? Cô chưa kịp suy nghĩ kỹ, vệ sĩ đã tiến tới định đuổi hai mẹ con họ đi.
"Các người làm gì vậy, hay muốn tôi gọi điện cho Lâm Sóc xin phép thêm lần nữa?" Hướng Phù Sinh trợn mắt. "Chỉ là hai mẹ con họ, có thể có chuyện gì được?"
Hai người vệ sĩ hơi do dự, cuối cùng đành lùi ra xa.
"Xin lỗi, hi vọng họ không làm mẹ con chị sợ." Hướng Phù Sinh mỉm cười với cậu bé, rồi quay sang nhìn bà mẹ, thấp giọng nói: "Xin hỏi, sao chị biết tôi họ Hướng?"
"Cô Hướng, bên kia có một nhà tránh nắng, chúng ta tới ngồi nói chuyện nhé."
Hướng Phù Sinh gật đầu, bảo hai người vệ sĩ đứng chờ tại chỗ cũ, người mẹ cũng cho đứa bé chạy đi chỗ khác chơi. Hai người đi riêng tới nhà tránh nắng.
Vừa ngồi xuống, người phụ nữ nọ liền mở lời.
"Tôi nhận ủy thác của một người, chuyển tới cô Hướng vài câu."
"Một người? Anh ấy biết tôi vào viện rồi à?"
"Người lúc nào cũng chú ý đến nhất cử nhất động của cô, vào bệnh viện là chuyện lớn như thế, làm sao có t