pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.

mà hắn biết mình không thể cứu vãn được.
Hắn đã bao giờ nếm trải mùi vị của sự bỏ cuộc? Một kẻ luôn thắng, làm sao chịu được việc mình phải thua?
Không phải hắn chưa từng phân vân lựa chọn, chỉ là hắn không hiểu nên chọn lựa thế nào.
Lâm Sóc cuối cùng cũng rời khỏi phòng. Hướng Phù Sinh mở mắt ra, bầu trời bên ngoài đã sập tối. Cô không biết lúc này là mấy giờ, thậm chí không thể nhớ ra hôm nay là ngày nào tháng nào năm nào. Thực sự cô rất muốn ghi nhớ ngày hôm nay, chỉ đáng tiếc, cô không thể nhớ nổi.
Chỗ đau sau hông giống như vết bỏng mới, thử chạm vào, cảm thấy vừa nóng rát vừa đau đớn. Cô ngồi dậy lê bước vào nhà tắm, trút bỏ bộ quần áo ngủ, đứng trước tấm kính.
Cô gái trong gương tóc đã rất dài, để xòa trước ngực từng lọn từng lọn đen, rủ dài cả phía sau lưng. Thân hình cô ta gầy yếu, giống như một cái cây đã chết khô. Khuôn mặt góc cạnh, xanh xao, sắc đẹp và tuổi xuân dường như chỉ còn là phù hoa trong quá khứ.
Xoay người đi, cô cuối cùng cũng nhìn rõ hình xăm sau hông. Chỉ đơn giản hai chữ: "Lâm Sóc"
Một cảm giác buồn nôn phút chốc vây chặt lấy cô. Cô bụm miệng ngồi sụp xuống sàn, nôn khan từng cơn, nhưng chẳng nôn ra gì. Cả người cô không kìm được phát run. Ngước mắt lên, cô liền nhìn thấy bản thân mình trong gương, thảm hại không tả xiết. Bàn tay trái băng kín vải xô mở ra, bên trong rươm rướm một vết máu đỏ tươi.
Thình lình, giống như bị một điều gì đó thức tỉnh, cô đứng dậy lao tới giá để các đồ dùng trong nhà tắm, bắt đầu lục tung lên.
Các đồ vật rơi ngổn ngang trên đất, cô vẫn không dừng tay, cho tới khi nhìn thấy trong góc một hộp lưỡi dao cạo. Cô vội vã mở ra, rút lấy một cái. Lưỡi dao cạo không lớn, rất mảnh nhưng cũng vô cùng sắc bén, dưới ánh đèn lóa lên một tia sáng lạnh lẽo.
Cô giơ cổ tay lên. Trên làn da trắng bóc, nhìn thấy rất rõ những mạch máu li ti. Một cách vô thức, cô đặt lưỡi dao cạo lên da, nhẹ nhàng rạch một đường. Làn da trắng bóc khẽ tách ra một vệt dài. Máu từ từ len qua chỗ nứt đó, trào ra.
Một cảm giác đau âm ỉ khiến cô khẽ nhíu mày, giống như bị ma nhập, cô bất giác cảm thấy như vậy chưa đủ, liền mạnh tay rạch thêm một đường vào vết rạch vừa xong. Vết cắt lần này rất sâu, máu lập tức xối ra ngoài.
Không hiểu tại sao, đáng lẽ phải đau đớn lắm, nhưng cô lại chẳng có cảm giác gì. Cô đờ đẫn bước tới bên bồn tắm, xả nước, rồi ngồi vào trong. Nước chầm chậm dâng lên, ngập qua cánh tay đang buông thõng bên người. Cô nghĩ, như thế có lẽ máu sẽ không thể ngưng chảy.
Phải, cứ để cho máu chảy mãi. Chảy cạn rồi, chảy đến mất hết cảm giác, sẽ không còn phải đau đớn nữa.
Cô nằm dài trong bồn tắm, nước dần dần tràn qua gáy, nhấn chìm bờ môi, lại sắp sửa dâng qua mũi. Cô sợ nước biết bao, nhưng lúc này, chẳng còn một chút nào là sợ hãi.
Cô đã quá mỏi mệt, đâu còn sức lực để oán hận hay báo thù. Nếu như kết thúc là đây, cô chấp nhận, chấp nhận vận mệnh bi thảm của mình.
Chỉ có điều cô không rõ, nếu như cô thật sự chết vì hắn, liệu hắn có mảy may hối hận?
Nước nhấn chìm cả cơ thể, khiến cô cảm thấy mình lâng lâng. Mở to đôi mắt, chỉ thấy một vùng mông lung, nhưng thấy rõ ràng ánh sáng khúc xạ của ngọn đèn tạo thành một vệt lung linh, quẩn quanh loang lổ những tia máu.
Ánh nhìn của cô mơ hồ dần. Bỗng, trong đáy lòng cô dấy lên một cảm giác không cam tâm, nhưng chân tay xương cốt chẳng còn chút sức lực nào mà động đậy, ý thức dường như cũng dần dần mất đi.
Trước khi ý thức hoàn toàn tiêu biến, cô bỗng có chút tiếc nuối, thật muốn được tận miệng nói với hắn, nếu có tới thăm trước nấm mồ xanh, hãy nhớ mang theo một bó hoa bách hợp.
Cô vẫn rất yêu hình ảnh hắn cầm bó hoa bách hợp, tinh khôi trong trẻo giống như lần đầu gặp nhau...
…..O…..
Được cứu ngay trước khi bước qua quỷ môn quan, hơn ba năm sau, Hướng Phù Sinh không khỏi kinh hãi trước hành động của mình năm đó. Có lẽ khi con người ta đã tuyệt vọng tới cùng cực, thậm chí đến sinh mạng cũng không màng tới nữa.
Cô đã không còn nhớ vẻ mặt và hành động của Lâm Sóc khi cô tỉnh dậy, hoặc có thể không phải cô không nhớ, mà là cố hết sức quên đi, coi như chẳng biết đến những ân cần chăm sóc của hắn với mình, bởi tình cảm của hắn, cô nhận không nổi.
Khi mới tỉnh lại, bệnh viện vừa làm cấp cứu xong, cô được chuyển vào phòng bệnh, chuẩn bị làm một loạt xét nghiệm. Mặc dù khi vừa tỉnh lại, Hướng Phù Sinh hầu như chẳng còn chút sức lực nào, nhưng vừa chính thức chuyển vào phòng bệnh cao cấp, cô đã muốn trốn thoát.
Lâm Sóc rời khỏi, Hướng Phù Sinh chẳng mảy may do dự rút phăng đầu kim ống truyền nước, leo xuống giường. Chân vừa chạm đất đã mềm nhũn, cô ngã nhào, có điều chẳng còn thì giờ để ý nữa.
Cô chạy trốn, chạy trốn trong hoảng loạn. Đã biết bao lần vấp chân ngã xuống, nhưng rồi lại chống đất, vịn tường mà đứng lên. Cô chạy mãi, chạy mãi, không dừng lại dù chỉ một giây. Chạy nhiều đến nỗi toàn thân nhức nhối đau, tưởng như chỉ giây sau thôi sẽ gục xuống không thể gượng dậy, vậy mà ý chí đã chiến thắng tất cả, điều khiển đôi chân tiến lên phía trước như một cái máy.
Cả