Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3243 lượt.

ay anh khỏi phải về nhà, chúng mình kê giường ngủ chung với nhau ở đây, anh cũng có thể đọc cho quen bản đối đáp biện hộ của tôi.
Mạnh Vân Phòng bảo:
- Kiếp này anh đã tóm chặt tôi, kiếp trước chắc chắn mắc nợ anh gì rồi. – Đột nhiên kêu lên – Ái chà, bây giờ tôi mới rõ những hàm ý của quẻ ấy, trong quẻ nói có hình tượng oai phong của đại tướng, vị đại tướng ấy không phải anh mà là tôi!
Trang Chi Điệp nói:
- Như vậy có nghĩa là số phận của anh đã định sẵn, vậy thì tôi khỏi lo chuyện anh nữa!
Hôm sau trời còn tờ mờ sáng, Trang Chi Điệp đã thức dậy, dặn dò Mạnh Vân Phòng mấy câu rồi một mình lẳng lặng ra khỏi cửa. Người trên đường phố còn vắng, các bà già quét dọn vệ sinh, tung chổi quét soàn soạt, mặt đường bụi tung lên mù mịt, có ông già tập chạy thể dục, vừa chạy, vừa cầm cái radio nhỏ nghe tin tức. Trang Chi Điệp chưa bao giờ dậy sớm thế này, cũng chẳng biết đi đâu, đi qua một ngõ phố nhỏ, ngõ phố này vốn là nơi chuyên thêu gấm trướng, ngày thường không có xe qua lại, từng sợi dây thép căng ra treo đầy bức gấm các màu, là một thắng cảnh đặc biệt của thành phố. Trang Chi Điệp một là đã lâu lắm không đi qua đây, hai là đi dạo bước đến đây rồi, cũng nảy ra ý nghĩ: nếu thắng kiện, bảo Chu Mẫn lấy danh nghĩa cá nhân tặng toà án một bức. Trang Chi Điệp đi vào trong phố, nhưng không thấy một bức nào treo lên, mà mới có các tấm bỉên cửa hàng thay vào như "cửa hàng làm đồ quảng cáo", "cửa hàng làm cạc visit", dân phố đã thức dậy đang xôn xao treo các loại mẫu quảng cáo trên địa phận và không gian của mình. Trang Chi Điệp cảm thấy lạ lùng, liền hỏi một người đàn ông:
- Tại sao phố này không thêu gấm trướng nữa hả anh?
Người đàn ông trả lời:
- Anh chưa nghe bài hát "Đi theo cảm giác" à? Những năm trước đây hội họp nhiều, có hội họp tất sẽ ban phát trao tặng gấm trướng, cả phố này chúng tôi nhờ làm gấm trướng kiếm ăn. Bây giờ đi vào làm kinh tế, buôn bán cờ quạt gấm trướng không ăn tua nữa, tiêu điều lắm, nhưng đâu đâu cũng trỉên khai chiến dịch quảng cáo, người người ra khỏi cửa đều quan tâm đến cạc visit, không ngờ thay đổi đi một cái, làm ăn của chúng tôi so với trước kia thu nhập đã gấp mười lần.
Trang Chi Điệp cứ ồ ồ rối rít, liền rẽ sang một phố khác. Vừa đi được chục bước thì chị Lưu dắt con bò sữa đang đi đến trước mặt. Trang Chi Điệp liền bú sữa bò tươi tại chỗ, nhưng không cho chị Lưu dắt bò mà tự mình dắt đi. chị Lưu hỏi:
- Tại sao anh lại dắt bò thế? Để người ta nhìn thấy không cười tôi thì cũng mắng tôi không biết thế nào là cao thấp sang hèn ư?
Trang Chi Điệp đáp:
- Hôm nay tôi rỗi, chị cứ để tôi dắt, tôi đã uống sữa của con bò này một năm, tôi nên dắt nó chứ!






Con bò nghe Trang Chi Điệp nói thế, nó cảm động vô cùng, nhưng nó không thở ra đằng mũi phì một cái, ngay đến tai và đuôi cũng cụp xuống không động đậy, chỉ đủng đỉnh bước rất chậm, bốn chân nó nặng chình chịch, như đổ chì. Nó nghe thấy bà chủ và Trang Chi Điệp nói chuyện. Bà chủ nói:
- Gần đây con bò này hơi lạ, ăn ít, sữa cũng không nhiều, lần nào dắt vào hang cổng thành, nó cũng chống chân không chịu đi, dường như sắp phải lên lò mổ.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Chắc nó ốm chăng? Không được chỉ bắt nó cho sữa bán lấy tiền, mà không quan tâm đến bệnh tật của nó, chị Lưu ạ!
Chị Lưu nói:
Trang Chi Điệp lại không biết nên đi về đâu. Anh bước khỏi cửa từ lúc tờ mờ sáng chỉ là để không cho Ngưu Nguyệt Thanh là Liễu Nguyệt biết anh không đi dự phiên toà mà càu nhàu rách việc. Nhưng đi ra đường phố không hề có mục đích, đã làm cho hai chân anh mỏi nhừ và cứng đờ. Nhớ tới tối hôm qua Ngưu Nguyệt Thanh có bảo cũng đã thông báo cho vợ Uông Hy Miên đi ngồi nghe. Những mun nhọt ở lưng cô ấy đã khỏi chưa nhỉ? Trong phiên toà không nhìn thấy anh, cô ấy sẽ hỏi những gì? Anh châm một điếu thuốc hút, đã nhìn thấy có nhiều người đổ về một bãi trống đối diện chênh chếch với mặt phố. Thoáng nhìn nét mặt và quần áo của họ cũng biết họ là dân nhà quê, người thì cầm cưa, kẻ cầm chổi quét vội, có người ngồi tại chỗ, bày những biển gỗ to nhỏ khác nhau đã quét sơn ra trước mặt, rụt đầu cong lưng hút thuốc, khạc nhổ và xì xào nói chuyện. Trang Chi Điệp không biết mới bảnh mặt những người này đã đến đây làm gì. Anh vừa mới bước tới, đã có ba bốn người xô đến hỏi:
- Ông có việc gì không ạ? Giá cả có thể bàn.
Trang Chi Điệp chợt hiểu ra đây là thị trường dịch vụ lao động tự phát, vội vàng xua tay bảo họ không có việc gì thuê đâu, song đã nói một câu:
- Tôi đi tìm Nguyễn Tri Phi.
Nói xong quay đầu đi luôn, quả nhiên đã đi về hướng tiệm ca múa của Nguyễn Tri Phi. Đi được độ một bến, lại đột nhiên thấy lạ, tại sao mình nói đến chỗ Nguyễn Tri Phi nhỉ? Như thế này mà đi nghe ca múa, thì xem sao nổi, lại ảnh hưởng đến người khác, hay là thử đến chỗ hiệu sách xem buôn bán như thế nào, xem cửa hàng tranh sửa sang đến đâu rồi. Nhưng sau đó lại gạt ý nghĩ ấy, định đị tới "nhà cầu khuyết" ngủ một giấc. Thế là Trang Chi Điệp đã rẽ về hướng "nhà cầu khuyết". Đi q