Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3392 lượt.

quần này không tương xứng. Hiện giờ trên đường phố có mốt quần "Ông chủ" kiểu Hồng kông, anh phải có một cái. Có quần "Ông chủ" rồi thì giày cũng phải thay, lại còn thắt lưng, lại còn tất…
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Được rồi, được rồi, thay đến cuối cùng thì anh phải đi thẩm mỹ viện thay da mặt, chưa biết chừng lại còn thay cả em nữa chứ gì?
Trang Chi Điệp nói:
- Năm ngoái em dùng một cái trâm, gắn một cái răng. Từ đó miệng vàng lời ngọc, ở trong nhà bảo sao là thế. Bây giờ em bảo anh đeo nhẫn vào, vậy thì đành phải thay thôi.
Cười xong, tháo nhẫn để lên bàn, càu nhàu Ngưu Nguyệt Thanh đi theo thói hủ tục lạc hậu, định chưng diện cho chồng thành hình tượng gì!
Ngưu Nguyệt Thanh không vui vẻ, nói:
- Nói như vậy thì em chuốc vạ vào thân à?
- Em có vẻ chưng diện cho anh, anh không nghe theo thì từ nay giở đi cũng đừng can thiệp vào mái tóc em chải thế nào, quần áo em mặc ra sao nữa nhé?
Bà già thấy hai con lại cà khịa nhau, không nói xen vào, song đột nhiên kêu khổ, bà bảo tiền cho ông đều là loại giấy một trăm đồng, không có tiền lẻ ở dưới âm phủ có mua gì không tiện đâu. Trang Chi Điệp đi lấy một xấp giấy nháp, lần lượt in ra những tờ mười đồng, năm đồng, và một đồng. Cả nhà cùng đi ra đầu ngõ đốt giấy vàng bên cạnh đường rải nhựa.
Bên ngoài đã tối hẳn, trên đường cái xe ít người thưa, trên cột đèn đường ngoài một trăm mét, bóng điện lờ mờ nửa sáng nửa tối, giấy cháy bùng lên một cái thì bóng của ba người in lên tường hai bên đường chợt to nhỏ, nhảy nhót như ma, bụi giấy bay lên bay xuống tơi tới. Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh mới đầu không cảm thấy gì, quỳ tại chỗ, chê lửa nóng rát, lùi lại phiá sau. Bà già bắt đầu lầm rầm đọc tên người chết, gọi họ về nhận tiền, căn dặn giữ tiền tử tế, không nên tiêu vung vãi, cũng không phải quá ư chắt bóp, nếu tiêu hết tiền thì đến báo cho bà. Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh cảm thấy có tà khí, một luồng gió nhỏ quay cuồng cạnh đống lửa một lát, liền lập tức lấy giấy đè chặt. Lúc này trên trời phiá tây chợt đỏ rực, ba người đều ngẩng đầu lên nhìn. Bà già liền bảo:
- Bọn ma đói đang đánh nhau ở đó. Không biết ma đói nhà ai? Mẹ kiếp, con cháu nhà các ngươi không cho tiền các ngươi, lại đến cướp tiền của ông già nhà này phải không?
Ngưu Nguyệt Thanh rùng mình nói:
- Mẹ nói vớ vẩn gì thế? Ở đó có lẽ là một nhà máy đang lắp ráp gì đó, dùng hàn điện ấy mà. Làm gì có chuyện ma giành nhau hay không giành nhau cơ chứ!
Bà mẹ vẫn ngẩng lên nhìn bầu trời đêm, mồm cứ lẩm bà lẩm bẩm. Sau đó thở dài một hơi, bảo ông già nhà mình rút cuộc vẫn nhanh tay nhanh chân hơn, nhất quyết không để bị cướp mất tiền, bèn hỏi:
- Nguyệt Thanh ơi, trong nhà số mười bên kia phố có phải có đàn bà bụng chửa không?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Ngôi nhà đó toàn là khách bán than ở Thương Châu đến ở, những người này đến thành phố, buôn bán phát tài, đã đưa cả gia đình đến ở, đúng là có một người đàn bà bụng chửa rất to.
Trang Chi Điệp nói:
- Bọn người đón vợ đến ở, không người nào không chửa đẻ, đều là đứa thứ hai, thứ ba ngoài kế hoạch. Cuộc sống càng nghèo, càng đẻ khoẻ, con càng đông, cuộc càng nghèo, không hiểu họ nghĩ thế nào!
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Trưa hôm kia em vào bệnh vỉện, gặp người đàn bà ở số 10 tại phòng khám, chị ta đi kiểm tra xem có bị lệch thai hay không. Bác sĩ bảo chị ta cởi dải rút, đặt ống nghe vào bụng, eo ơi, da bụng sao dơ bẩn, đen sì sì, bác sĩ phải lấy viên bông cồn để lau từng vết trắng, bảo: "Đi khám thai thì chị cũng nên rửa da bụng đi chứ!", người đàn bà ấy ngượng chín mặt, im lặng một lúc rồi bảo: "Chồng tôi là đứa buôn bán than mà!"
Nói xong thì cười, Trang Chi Điệp cũng cười. Bà mẹ liền bảo:
- Một con ma đã đi đầu thai, thì đứa trẻ sẽ phải ra đời.
Câu nói chưa dứt thì quả nhiên nghe xa xa có tiếng trẻ con khóc, sau đó nghe thấy có người chạy vù vù trên đường cái, tiếp theo là tiếng vỗ ầm ầm vào cánh cửa một gia đình, gọi to:
- Căn Thắng ơi, Căn Thắng ơi! Vợ tôi đẻ rồi! Mau mau dậy giúp mình, ra phố Đông Dương mua ba cái bánh nướng không nhân, một lon rượu nếp. Cô ấy kêu đói, mẹ kiếp, bảo một con bò cũng chén hết!
Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh đưa mắt nhìn nhau, nghi ngờ sao mẹ lại nói đúng thế, đưa mắt nhìn vào bầu trời đêm, càng thấy sờ sợ. Đốt bừa cho xong giấy tiền, đứng dậy định ra về, nhưng ở đàng sau một gốc ngô đồng bên kia ngõ có một người hiện ra, đứng đó gọi:
- Chị Thanh ơi, chị Thanh!
Bà già hỏi:
- Ai đấy?
- Em đây – người đó đáp.
Đi lại gần ánh lửa, Trang Chi Điệp đã nhận ra bà Vương trong ngõ Hữu Thủ liền lhắng một tiếng đi về nhà. Thì ra bà Vương ngày xưa là gái điếm của phường Tụ Xuân, lúc hai mươi lăm tuổi, gặp một tay thư ký riêng của Hồ Tông Nam thu nhận, mới yên phận vợ chồng, đã từng đẻ được một con trai. Đứa con lớn thành chàng trai cao ngang bức tường, thì đi xe máy đâm vào cột điện chết. Vài năm sau, người thư ký riêng kia cũng qua đời, bà Vương sống riêng một mình, nhếch nhác vô cùng. Hai năm trước thấy nhà mình rộng đã mở nhà coi trẻ tư nhân. Bở