Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3096 lượt.
i quen bà mẹ Thanh đã lâu lắm, nhà cũng gần, thường hay qua lại thăm hỏi trò chuyện. Trang Chi Điệp thấy bà ta ăn nói không đứng đắn, liếc ngang liếc ngửa, hành vi lại rình rình mò mò, liền không thích bà ta đến nhà, đã từng bảo, bà ta coi trẻ sẽ làm hư các cháu, làm cho mẹ vợ không vui. Ngưu Nguyệt Thanh cũng từng trách chồng thành kiến với người ta. Đương nhiên khi Trang Chi Điệp ở nhà, bà Vương ít đến, bà chỉ sang luôn khi Trang Chi Điệp vắng nhà. Sáu tháng trước, bà Vương và bà già ngồi nói chuyện phiếm có nhắc đến Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh lớn tuổi rồi sao không đẻ đứa con mà nuôi. Nghe hỏi vậy bà già đau lòng, bà bảo, năm thứ hai sau khi cưới, thì con gái bà có thai, nhưng lại bảo đẻ sớm quá, đã đi nạo thai. Sau đó lại có chửa, lại bảo sự nghiệp công danh thành đạt rồi hãy đẻ, đem phá thai. Bây giờ cái gì cũng đã có, muốn có con thì không sao chửa được. Bà Vương bảo, bà có một phương thuốc bí mật, không những chửa được mà còn chắc đẻ con trai. Bà già mừng lắm bảo với Ngưu Nguyệt Thanh, Ngưu Nguyệt Thanh nước mắt ròng ròng nói với mẹ, chị đâu không muốn có con, nhưng không biết thế nào không có chửa. Mây năm nay Trang Chi Điệp không hiểu sao càng ngày càng bất lực, nói ra cũng lạ, khi không đụng đến, thì nói thánh nói tướng, khi đụng đến thì cứ mềm nhũn, đà đi khám nhiều thầy thuốc nhưng không hiệu quả, đã chuẩn bị sống suốt đời không bao giờ có con. Bà mẹ buồn rầu mấy ngày liền, mới nghĩ ra được một kế, bảo người chị kết nghĩa ở ngoại ô phiá Bắc đẻ thay, rồi bế đến nuôi. Như vậy xét cho cùng là họ hàng thân thích, dù sao cũng tốt hơn đi nhận con người ngoài về nuôi. May sao người chị này đã có chửa, bà vội tìm đến nói rõ tâm tư, người chị nọ thích quá, đồng ý luôn, nhưng bà già lại đò phải dẻ con trai mới bế về nuôi, buộc người chị họ phải đi bệnh viện kiểm tra bằng siêu âm B. Khi kiểm tra, xác định là con gái, đành phải nạo đi.
Bà già liền dẫn người chị đó đến gặp bà Vương. Bà Vương liền hướng dẫn: sau ba ngày có kinh nguyệt, thì phải gấp gáp giao hợp để thụ thai, sau đó bắt đầu uống thuốc của bà Vương. Mỗi ngày uống một thìa nhỏ vào buổi sáng và tối, không được chê đắng, uống xong, cửa mình có chảy một ít máu cũng đừng sợ hãi. Liền giao cho chị ta một lọ thuốc màu đen, đặc như tương. Bà già đương nhiên cám ơn hết lời, định trả tiền ngay. Bà Vương bảo đi đâu mà vội, đẻ con trai rồi trả cũng không muộn. Chỉ có điều bà Vương bảo thang thuốc này có một vị đáng giá nhất là trầm hương, phải nhập khẩu trầm hương , thang thuốc này người khác mua về pha chế, đầu tiên sẽ đáp ứng nhu cầu cấp bách cho chị Thanh. Nhưng phải mua được trầm hương để người ta pha thuốc. Thế là Ngưu Nguyệt Thanh tất bật khắp nơi tìm mua trầm hương. Trang Chi Điệp biết chuyện rất buồn, do đó đã hục hặc mấy câu
Hôm nay, thấy Trang Chi Điệp đã đi khỏi, bà Vương hớn hở vểnh đầu ngoáy tai bảo:
- Chị Thanh này, chị nghe thấy tiếng trẻ con ở nhà số 10 khóc rồi chứ? Vợ anh chàng bán than đã đẻ ba con vịt trời. Uống thuốc của tôi vào một cái là đẻ con trai luôn, mấy hôm nay tôi ngồi ở nhà anh ta, chỉ có chờ chị ta đẻ, anh chồng bảo: "Bà Vương ơi, nếu đẻ con gái thì bà khó đi khỏi đây đấy!", tôi bảo: "Nếu không phải con trai, tôi trả anh tiền thuốc! Nếu đẻ con trai, thì đây là đứa hai mươi hai, uống thuô c của tôi đẻ ra". Thế nào nhỉ? Quả nhiên là một thằng cu!
Ngưu Nguyệt Thanh cũng vui lây, bảo:
- Bà Vương ơi, tôi tin, tôi đã mua được trầm hương.
Bà Vương nói:
- Thế à? Đẻ ra thằng cu đừng có mà quên tôi đấy nhé!
Ngưu Nguyệt Thanh bảo bà Vương sang nhà ăn cơm y trà. Bà Vương bảo để hôm khác nhé.
Ngưu Nguyệt Thanh quên hết sợ hãi, một mình đi qua ngõ tối om om, về nhà lấy trầm hương. Trang Chi Điệp hỏi:
- Bà Vương lại nói chuyện đẻ con phải không?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Cái liều thuốc bí mật linh thật. Đứa con của người buôn than là nhờ uống liều thuốc bí mật của bà ấy.
Trang Chi Điệp thấy vợ lấy trầm hương, hỏi mua bao nhiêu tiền. Ngưu Nguyệt Thanh bảo năm trăm đồng. Trang Chi Điệp bực quá vươn cổ lên đi xuống bếp ăn cháo, ăn xong một bát, liền chui vào trong màn đi ngủ.
Ngưu Nguyệt Thanh và mẹ trở về vui vẻ lắm. Ăn cơm xong liền đem chậu nước vào buồng rửa chân, vừa rửa vừa kể cho Trang Chi Điệp nghe bài thuốc bí mật của bà Vương là do người thư ký của Hồ Tông Nam truyền cho bà. Khi còn sống, người thư ký ấy không hề hé răng nói một chữ, sắp gục xuống rồi, thương bà Vương nửa đời về cuối không có nơi nương tựa, đã cho bà liều thuốc gia truyền để kiếm ăn.
Trang Chi Điệp không nói gì, Ngưu Nguyệt Thanh rửa xong, xịt nước hoa lên người, thay chậu nước sạch bảo chồng cũng rửa chân. Trang Chi Điệp bảo mình không khoái, Ngưu Nguyệt Thanh mở màn, cởi quần áo của chồng, bảo:
- Anh không khoái, nhưng em khoái! Bà Vương lại cho ít thuốc. Mình cũng uống thử xem, nếu em có chửa thật thì khỏi phải nhận con nuôi của chị họ. Nếu mình vẫn không được, thì chị họ đẻ ra, bí mật đưa cho mình, một là mình có người nối dõi, cũng đào tạo thành một nhà văn, hai là thằng bé lớn khôn, đã gắn bó càng thêm gắn