Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3120 lượt.
yệt Thanh nói:
- Tôi và thầy Điệp của cậu đã đọc bài ấy rồi.
Chu Mẫn bỗng hốt hoảng, lúng túng, hỏi lại:
- Cô Thanh cũng xem rồi ư?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Không có chuyện thì không nên bịa chuyện, khi xảy ra chuyện, cũng không cần sợ chuyện. Việc này nếu làm ầm ĩ, thì tôi là người nên làm, chị Cảnh Tuyết Ấm làm ầm ĩ cái gì? Bài văn tuy không do Trang Chi Điệp viết, nhưng không xem mặt sư, thì xem mặt Phật, tình cảm ngày xưa, một chút cũng không quý trọng, nói trở mặt là trở mặt luôn ư!
Trang Chi Điệp không tiếp lời Ngưu Nguyệt Thanh, chỉ sa sầm nét mặt, hỏi tỉ mỉ tình hình trong Sở và trong toà soạn tạp chí, rồi than thở:
- Mình đã dặn đi dặn lại, người ta vừa về một cái liền đến gặp giải thích trước, các anh lại bỏ ngoài tai! Bây giờ đã xảy ra chuyện này, phía đối lập của chị ấy chắc chắn sẽ châm chọc, vui mừng trước tai hoạ c cnn khác, cộng thêm Vũ Khôn nhân cơ hội kích động giật dây, mượn chồng chị ta lại gây sức ép với chị ta. Con người ai cũng có lòng tự tôn, chị ta không làm ầm ĩ một trận, thì người ngoài, lại cứ tưởng chị ta im lặng thừa nhận. Cho dù đã làm ầm ĩ lên, thì có thể sẽ không giơ lên rồi lại lặng lẽ bỏ xuống đâu. Chị ta là người xưa nay chưa bao giờ chịu thiệt, quen mạnh mẽ rồi, hòn đá kéo lúa dã nằm lại ở lưng chừng dốc, thì không rơi xuống đâu.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Bây giờ Cảnh Tuyết Ấm đã hoàn toàn trở mặt, mà anh chỉ suy nghĩ từ góc độ của chị ta ư? Chu Mẫn viết bài, tạp chí đăng ra, về chủ quan ai chẳng tốt với anh nào? Anh nói vậy, một hòn đá gõ được ba cái chuông kêu, làm bao nhiêu người chán nản.
Trang Chi Điệp nghe xong, trong lòng điên tiết song đã nín nhịn và bảo:
- Vậy thì anh làm thế nào?
Chu Mẫn nói:
- Trong Sở nếu ai hỏi tình hình, thì thầy giáo chỉ cần xác nhận nội dung bài viết đề là sự thật, thậm chí thầy giáo có thể nói…câu này sợ cô Thanh không thích nghe.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Cậu cứ nói thẳng ra đi.
Chu Mẫn nói tiếp:
- Thầy có thể nói đã ân ái với chị ta, viết như thế vẫn chưa đủ. Trong tình yêu có chuyện ấy là bình thường. Thầy giáo bảo có, chị ta bảo không, thì tìm chứng cứ ở đâu? Một vũng nước đã khuấy đục lên, thì ai bảo là trong?
Trang Chi Điệp lập tức đứng dậy, sắc mặt tái đi:
- Làm sao cậu nghĩ ra được chủ trương ấy hả? Mình nói chuyện không cần nói giữ trách nhiệm, thì ít nhất cũng phải có lương tâm chứ!
Ngưu Nguyệt Thanh cũng bảo:
- Chu Mẫn này, không được nói như thế. Thầy giáo Điệp của cậu có địa vị xã hội, không so bì với tôi và cậu được. Nói như thế, thì bên ngoài đồn ầm lên, thì thầy giáo của cậu chẳng trở thành tên lưu manh, kẻ vô công rồi nghề của thành Tây Kinh hay sao? Tôi đi ra ngoài còn mặt mũi nào ăn nói với người ta cơ chứ?
Chu Mẫn nghe xong mặt đỏ ửng, giơ tay tát luôn vào mồm mình, nói đầu óc u mê rồi, sở dĩ có ý nghĩ khốn nạn ấy,cũng do bản thân chưa từng trải việc đời vừa nghe thấy chỉ thị của lãnh đạo tỉnh đã hoảng sợ, liền van nài đi van nài lại, xin thầy giáo và cô tha thứ. Trang Chi Điệp bực tức tới mức cầm cốc nước lên uống. Cốc đã chạm vào mồm, mới phát hiện ra trong cốc không có nước trài, đặt cốc xuống, quay mặt đi chỗ khác. Ngưu Nguyệt Thanh bước tới rót trà vào cốc cho chồng, rót cả cho Chu Mẫn rồi bảo:
- Chu Mẫn này, cậu cần gì phải làm thế cơ chứ? thầy giáo Điệp của cậu sao không hiểu cậu? Thôi, đừng có nói mãi tha thứ hay không tha thứ. Nói nhiều, làm cho người ta cảm thấy khó chịu.
Chu Mẫn liền trở nên thật thà, ngoan ngoãn nói:
- Em cũng bực quá mà nói như thế trước mặt thầy giáo và cô. Vậy thì phải xử lý thế nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Mình có biện pháp gì ư? Nhưng có một điều, mình không thể thừa nhận tình yêu.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Sự việc đã qua rồi, em vốn không muốn nói nhiều, về chuyện anh và con người họ Cảnh kia có yêu nhau hay không, trước khi em quen biết anh, em không để tâm nhiều làm gì, nhưng chúng ta đều đã đính hôn rồi, con người họ Cảnh kia vẫn còn thì thụt cuốn níu nhau, em không mù đâu, em biết hết, đã từng khuyên anh đừng có đi lại với chị ta, nhưng anh vẫn không tiếc sức làm tổn thương đến em, bảo vệ, che chở cho chị ta. Em cho rằng chị ta cao thượng lắm, có cảm tình với anh, nào ngờ chị ta đẩy anh xuống vực, xuống giếng!
Trang Chi Điệp nói:
- Em có nói in ít một chút được không? Hễ động đến chuyện này là em càng lên mặt, làm mình làm mẩy.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Anh cứ tưởng em ăn dấm phải không, em lại thấy đáng thương cho anh đấy!
Thấy không khí căng thẳng, Liễu Nguyệt vội khuyên can. Chu Mẫn cũng đành chỉ oán hận bạn thân không tốt, Ngưu Nguyệt Thanh mới nói:
- Những chuyện ấy em cũng đã nín nhịn, nhưng sự việc đã đến nước này, đối với Cảnh Tuyết Ấm, anh lại không hận không tức đã khiến cho em thất vọng. Anh không thừa nhận là tình yêu, vậy thì nói thế nào về quan hệ của anh với chị ta?
Trang Chi Điệp đáp:
- Là đồng chí, là bạn bè.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Thế thì mấy vụ viết trong bài ấy sao không xảy ra với người khác của toà soạn tạp chí?
Trang Chi Điệp đáp:
- Thì càn