Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3119 lượt.

ảnh khác ra xem, thì tất cả mọi người đều như vậy. Trang Chi Điệp sợ quá, hỏi người trong hiệu ảnh rửa làm sao lại thế, thì lại bị người ta cự nự, họ bảo phim chụp thế này cũng đem đến rửa, chẳng phải cố ý bôi nhọ thanh danh của cửa hiệu người ta? Trang Chi Điệp không dám hỏi nhiều, nổ máy "Mộc lan", song không sao nổ lên được, đành đẩy xe mơ mơ màng màng đi về nhà.
Ở cổng của khu nhà Hội văn học nghệ thuật, Liễu Nguyệt vừa nhìn thấy Trang Chi Điệp, liền hỏi đi đâu. Trang Chi Điệp bảo đi rửa ảnh, Liễu Nguyệt liền đòi xem hình của cô, cô bảo xưa nay chụp ảnh cô thường bị thiệt. Triệu Kinh Ngũ cũng nhắc nhở cô: sau này tìm hiểu ai, nhất định phải bảo người đàn ông đến xem mặt không được chỉ dựa vào ảnh chụp. Thấy Liễu Nguyệt ráo riết đòi xem ảnh như vậy, liền không muốn đưa tấm ảnh ra, nói dối chưa rửa xong, đánh trống lảng cho qua.
Liễu Nguyệt tiu nghỉu nhưng đã hạ thấp giọng kể lể chị Thanh đã mua một quyển tạp chí, bực tức như thế nào, một mình đi nằm ra sao, Trang Chi Điệp bỗng chốc càng thấy bủn rủn chân tay, gác chuyện phim ảnh sang một bên, đi lên gác cầm quyển tạp chí, vào phòng sách đọc lại một lần nữa, sau đó đi ra, mỉm cười với Liễu Nguyệt, khe khẽ bảo:
- Gọi chị ra ăn cơm.
Liễu Nguyệt nói:
- Em không dám.
Trang Chi Điệp cúi đâu suy nghĩ, rồi đi vào buồng ngủ. Ngưu Nguyệt Thanh đắp cái chăn len nằm nghiêng trên giường, chiếc quạt hương bồ che mặt, Trang Chi Điệp lay lay, bảo:
- Sao lại ngủ lúc này? Dậy ăn cơm chứ em?
Ngưu Nguyệt Thanh nhắm mắt tỉnh bơ, Trang Chi Điệp lại lay người đánh thức. Ngưu Nguyệt Thanh nằm ngửa người như một súc gỗ, song mắt vẫn nhắm chặt. Liễu Nguyệt liền bịt mồm cười trộm ở cửa buồng ngủ. Trang Chi Điệp gọi:
- Nguyệt Thanh, Nguyệt Thanh, em giả vờ ngủ cái gì thế?
Ngưu Nguyệt Thanh vẫn không động đậy, nằm trong tư thế ngủ. Trang Chi Điệp cố ý lấy tay thử thử trước miệng và mũi vợ. Ngưu Nguyệt Thanh đột nhiên ngồi dậy. Trang Chi Điệp liền cười và bảo:
- Anh thử xem, không thấy có hơi nóng, cứ tưởng em đã đi rồi.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Anh chỉ mong tôi đứt hơi, chết quách đi cho xong chứ gì?
Trang Chi Điệp bảo:
- Liễu Nguyệt ơi, em ra xem thời tiết bên ngoài thế nào, tại sao trời đang nắng ráo thế, lại nổi gió mưa rào nhỉ?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Có chiếc ga trải giường phơi trên ban công đấy!
Liễu Nguyệt phì cười thành tiếng, lao người vào trong bếp. Bây giờ Ngưu Nguyệt Thanh mới biết dụng ý của Trang Chi Điệp, bất giác cũng cười lên một tiếng, rồi thay đổi sắc mặt, mắng:
- Anh đáo để lắm, một đống phân không thối hay sao, mà còn khuấy lên để mà ngửi. Anh cứ tưởng chuyện trước kia của anh vẻ vang lắm hả? Anh định lấy sự phóng đãng của danh nhân để minh chứng lối sống tự nhiên, khoáng đạt của mình chứ gì?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Em xem bài của Chu Mẫn viết phải không? Trong đó toàn là láo toét bậy bạ, chuyện giữa anh với Cảnh Tuyết Ấm em chẳng rõ rồi sao?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Thế sao anh để cho Chu Mẫn viết như vậy?
Trang Chi Điệp nói:
- Anh đâu có biết hắn viết những thứ đó! Em cũng đã rõ xưa nay anh đâu có đọc những bài văn loại này, chỉ bảo hắn vừa mới đến còn chân ướt chân ráo muốn có chỗ trên văn đàn thì cũng có thể lấy anh làm tư liệu để đăng bài của hắn. Nếu biết viết như vậy, thì anh đã dẹp đi ngay từ đầu.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Hắn vừa mới đến, thì làm sao biết được những chuyện đó?
Trang Chi Điệp đáp:
- Có thể là bọn Vân Phòng thêu dệt, bịa đặt ra, lan truyền đi.
Ngưu Nguyệt Thanh vặn hỏi:
- Vậy thì chắc chắn anh ra ngoài cũng bốc đồng khoác lác với bọn họ, người ta là con em cán bộ cao cấp, nói chuyện với Cảnh Tuyết Ấm sẽ dễ đề cao giá trị của mình chứ gì?
Trang Chi Điệp nói:
- Anh bây giờ cần gì dựa vào họ để đề cao mình cơ chứ?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Vậy thì em rõ rồi, mối tình xưa của anh với Cảnh Tuyết Ấm chưa dứt, nên anh mới nói ra như thế để hưởng thụ tinh thần chứ gì?
Ngưu Nguyệt Thanh nói tới mức giận dỗi lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Liễu Nguyệt đang ở trong bếp nghe thấy anh chị chủ cãi nhau, sốt sắng chạy vào khuyên:
- Chị cả ơi, chị đừng giận nữa, giận làm cái gì, thầy giáo Điệp là "danh nhân", danh nhân thiếu sao được những chuyện ấy, mà thế thì có sao đâu kia chứ!
Trang Chi Điệp nói:
- Liễu Nguyệt này, em nói như thế, chẳng hóa ra tôi có chuyện ấy thật à?
Ngưu Nguyệt Thanh cũng cười, kéo Liễu Nguyệt vào lòng bảo:
- Liễu Nguyệt mới đến, đáng cười bọn tôi cũng cãi nhau đấy nhỉ!
Liễu Nguyệt nói:
- Răng thường cắn vào lưỡi, nhà nào mà không to tiếng cơ chứ! Gia đình em coi trẻ, anh chủ ra ngoài có bồ bịch, có người nói với chị vợ, chị ấy bảo, cuối cùng thì kiếm được tiền, anh ta cất vào tủ nhà tôi, chứ không cất vào chỗ khác là được.
Ngưu Nguyệt Thanh lại cười, véo vào mồm Liễu Nguyệt.
Liễu Nguyệt nói:
- Thôi nhé, hết giận rồi bây giờ thì đi ăn cơm.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Chị thì chẳng sao, có điều tổn thương đến thanh danh của thầy giáo em. Nhưng nghĩ lại, thì chị cũng biết thầy giáo em chẳng


XtGem Forum catalog