Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3426 lượt.

phải hạng người ấy. Anh ấy có lòng ăn cắp, nhưng không có gan ăn cắp, cũng chẳng có sức ăn cắp. Người ta bảo anh ấy thế này thế nọ, chị không tin chỉ hận là hận ở chỗ đi ra ngoài, hễ hăng tiết vịt lên là cứ nói liên thiên, chỉ biết nói cho sướng miệng, không lường đến ảnh hưởng của lời nói đã đem đến.
Nói xong, chị ta lau nước mắt. Liễu Nguyệt nghe xong lại cảm thấy mới lạ, đang định nói gì đó, thì có người gõ cửa. Ngưu Nguyệt Thanh vội vàng lau nước mắt, ra hiệu cho Trang Chi Điệp tránh vào phòng sách, vừa hỏi to:
- Ai đấy?
Bên ngoài có tiếng trả lời:
- Em đây, Chu Mẫn đây.
Cửa đã mở ra, Ngưu Nguyệt Thanh cười, hỏi:
- Đi làm hết giờ không về à? đến đúng lúc thế, cùng ăn cơm một thể.
Chu Mẫn bảo, anh đi làm về sớm, đã về nhà ăn cơm rồi, vốn lẽ sáng chiều nào cũng đi dạo tường thành, tiện chân rẽ vào đây trước. Trang Chi Điệp cũng từ phòng khách đi ra gặp Chu Mẫn. Anh vui vẻ vì Chu Mẫn đến đúng lúc, liền mời Chu Mẫn ăn một cái bánh rán. Chu Mẫn vẫn không ăn. Trang Chi Điệp liền cho băng vào máy cassette nghe để Chu Mẫn thưởng thức âm nhạc, còn mình, Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt ngồi ăn cơm. Băng từ phát bản nhạc "Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài". Chu Mẫn liền hỏi:
- Thầy Điệp thích âm nhạc dân gian ư?
Trang Chi Điệp mồm đang ăn bánh rán, gật đầu đột nhiên bảo:
- Mình có một cuộn băng, ghi không được rõ nét, cậu thử nghe xem, vị hay đáo để.
Trang Chi Điệp thay băng, một thứ âm thanh thâm trầm lắng mềm mại như nước âm vang. Chu Mẫn hỏi ngay:
- Đây là nhạc huyên, thầy giáo ghi ở đâu vậy?
Trang Chi Điệp tỏ ra đắc ý:
- Cậu có chú ý không? Sáng nào tối nào cũng có người thổi huyên trên tường thành. Mình đã từng có một đêm ra chỗ xa xa ghi trộm, ghi không được rõ lắm, nhưng cậu hãy nhắm mắt thưởng thức ý cảnh này chầm chậm, sẽ có cảm giác như đang ở trong cõi hồng hoang có một bầy quỷ oan đang nức nở, có một đốm lửa lân tinh đang lập loè cậu như đang bước đi trong rừng thông tối om, nghe thấy một giọt sương đang từ từ trượt ở cành cây sau đó chực rơi xuống mà không rơi, đột nhiên rơi xuống vỡ tan, cậu cảm thấy một nỗi khủng khiếp, một sự thần bí, lại không sao ghìm được, một niềm đam mê trỗi dậy muốn khám phá xem rút cuộc là thế nào, cậu càng đi càng xa, càng đi càng sâu, cậu đã nhìn thấy từng đụn, từng đụn chướng khí đùn lên, lại nhìn thấy cái gai chợt ngắn chợt dài bởi ánh nắng rọi qua cành cây và chướng khí. Nhưng cậu lại chẳng thể nào tìm được lối.
Trang Chi Điệp cứ nói, cứ nói, cũng không kìm nổi bản thân, liền đặt bát cơm xuống. Liễu Nguyệt bèn cất tiếng:
- Thầy giáo Điệp đang đọc thơ trữ tình đây này.
Nhưng Trang Chi Điệp lại thấy Chu Mẫn cúi đầu xuống, liền hỏi:
- Chu Mẫn ơi, cậu có cảm thấy như thế không?
Chu Mẫn đáp:
- Thầy giáo Điệp ạ, em thổi huyên đấy!
Trang Chi Điệp "a" lên một tiếng, cứ há hốc mồm, không ngậm lại được. Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt cũng dừng cả lại. Chu Mẫn nói:
- Em thổi vớ vẩn ấy mà, chỉ là để giải buồn, nào ngờ thầy giáo đã nghe được. Nếu thầy thích nghe thật, thì hôm nào em sẽ ghi một băng nghiêm chỉnh đem đến tặng thầy giáo. Nhưng em không rõ hiện nay thầy giáo là danh nhân, muốn gì được nấy, lòng nghĩ là việc thành, mà lại thích nghe huyên là vì sao?
Nói xong, từ túi khoác lấy ra một vật màu đen giống như lọ gốm nhỏ, bảo đây là cái huyên.






Trang Chi Điệp đã biết thế nào là tiếng huyên, song chưa thấy hình dáng cái huyên liền cầm xem háo hức lắm, thật là hiếm có, hỏi mua thứ này ở đâu, anh bảo đã từng đến cửa hàng nhạc cụ hỏi có huyên không, người bán hàng lại không biết huyên là thứ gì. Chu Mẫn nói, đây là nhạc khí thời xưa, hiện giờ rất hiếm người sử dụng, khi còn ở Đồng Quan, anh đã nghe một nghệ nhân già dân gian thổi huyên và đi học thổi một thời gian. Sau khi đến Tây Kinh, đào đất ở am ni cô đã đào được cái đồ gốm bé nhỏ này, chẳng ai nhận ra là cái gì, anh liền thu giữ, mới lên tường thành tập thổi, thổi còn tập tọc, chưa đâu vào đâu cả. Hai người bỗng chốc nói chuyện say sưa. Trang Chi Điệp bảo:
- Không hiểu sao mình nghe lại thích, lại hợp mùi vị, mình còn thu một băng nữa, cậu thử nghe xem, vị đượm lắm!
Nói xong, liền ấn nút thay băng, băng phát ra là thứ nhạc đám ma. Ngưu Nguyệt Thanh bước đến tách một cái, tắt máy. Chị bảo:
- Có thấy nhà ai thưởng thức nhạc đám ma đâu nào?
Trang Chi Điệp nói:
Anh húp hết một bát cháo, bỏ đũa xuống, hỏi Chu Mẫn còn có chuyện gì không, nếu không tối nay đến nhà Mạnh Vân Phòng tán chuyện. Chu Mẫn bỗng tỏ ra khó nói, ấp a ấp úng một lúc rồi cất cao giọng:
- Em có chuyện muốn nói với thầy giáo, thầy giáo cứ ăn cơm đi đã.
Trang Chi Điệp nói:
- Mình ăn xong rồi, cậu cứ nói đi.
Chu Mẫn thưa chuyện:
- Em chỉ muốn biết ơn thì đền ơn, nên đã viết một bài tuyên truyền cho thầy giáo, nào ngờ lại đâm ra rắc rối. Chị Cảnh Tuyết Ấm đã trả phép, làm ầm ĩ dữ lắm. Lãnh đạo cũng có thể tìm đến thầy để xác minh sự thực. Em đến để báo tin trước và nghe ý kiến của gia đình.
Ngưu Ngu