Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3125 lượt.
sau, Chu Mẫn lại hấp ta hấp tấp đi đến toà soạn tạp chí. Đường Uyển Nhi vội vàng mở tivi ra xem, chị ta biết bản tin tối hôm qua sáng hôm nay sẽ phát lại lần nữa. Quả nhiên có ống kính quay hình ảnh Trang Chi Điệp. Cố nhớ cho bằng được cuộc họp tổ chức ở khách sạn Cố Đô ngoài cửa Nam, liền chải chuốt trang điểm một lúc đi tới khách sạn Cố Đô. Cổng lớn của khách sạn quả nhiên cắm các loại cờ màu, một tấm biểu ngữ bằng lụa đỏ khổng lồ treo từ nóc nhà gác rũ thẳng xuống, có dòng chữ "Nhiệt liệt chào mừng Đại hội đại biểu hội đồng nhân dân khoá X của thành phố khai mạc trọng thể ở khách sạn chúng ta". Nhưng cổng lớn đóng kín, có bốn năm người đeo băng trật tự trị an gác ở cổng nhỏ bên cạnh, không cho ai không phải đại biểu dự họp đi vào. Cách hàng lan can sắt, một dãy xe con đậu ở trong sân. Các đại biểu vừa ăn cơm trưa xong, đang đi dạo trong sân, vừa xỉa răng, vừa đi vào gian phòng nhỏ ở cạnh cổng, đưa phiếu ra lĩnh thuốc thơm. Ngoài lan can có một đám đông tụ tập, rất lộn xộn, ầm ĩ cả lên. Đường Uyển Nhi thích náo nhiệt, đã chen vào, chiếc giày da cao gót bị ai đó giẫm bẩn, liền nhăn mặt lấy giấy vệ sinh cúi xuống lau, chợt nhìn thấy ngay sát tấm lan can có ba người đàn bà tóc bê bết, và một người đàn ông thô kệch, người đàn ông hai tay nâng cao một tờ giấy trắng, có dòng chữ "Đề nghị đại biểu nhân dân kêu oan cho tôi", bên dưới là những dòng chữ nhỏ chi chít, đại loại là kể nỗi oan trái. Ba người đàn bà quỳ sụp xuống nói:
- Chúng tôi đòi gặp ông chủ tịch thành phố, chúng tôi đòi gặp ông chủ tịch thành phố!
Nước mắt họ chảy ròng ròng. Mấy người đeo băng trật tự đi tới kéo họ đi, những người đàn bà cứ bám rịt lan can không buông, chiếc áo mặc trên người tốc lên, nhìn rõ cái bụng đen xì và nụ hoa lép kẹp. Những người đàn bà nói:
- Tại sao ông chủ tịch không tiếp chúng tôi? Làm quan không giải quyết cho dân, thì chẳng thà về nhà đuổi gà, bế con cho vợ! Anh còn kéo nữa, tôi sẽ đập đầu vào lan can chết ở đây cho mà xem!
Những người đeo băng đỏ không lôi nữa, bảo một câu:
- Vậy thì nhà bà cứ làm ầm ĩ đi, xem nhà bà làm được cái gì nào?
Nói xong đứng sang một bên hút thuốc. Đường Uyển Nhi đứng sang một bên xem một lúc, thấy người đến xem mỗi lúc mỗi đông, nhiều đàn ông không xem người đàn bà kia, mà cứ nhìn mình, biết ngày mình đứng chung với ba người đàn bà này, thì đã xấu lại càng xấu, đã đẹp lại càng đẹp, liền không xấu hổ, nét mặt bình thản, đưa mắt nhìn lên chỗ cao, sau đó õng ẹo đi vào lối cửa bên cạnh. Người gác cổng dường như không ngăn lại, Đường Uyển Nhi đã đi qua quá ba bước thì bị gọi giật lại:
- Đồng chí kia, xin cho xem thẻ đại biểu!
Đường Uyển Nhi đáp:
- Tôi không phải là đại biểu, tôi tìm Trang Chi Điệp.
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Người ấy nói:
- Quả thật xin lỗi, chế độ của Đại hội không cho nhân viên không phải đại biểu đi vào. Chị cần gặp Trang Chi Điệp, tôi sẽ bảo người mời ông ấy ra gặp chị.
Người đó liền bảo với một người trong sân có thấy Trang Chi Điệp bảo ông ấy ra cổng có người tìm. Quả nhiên chỉ một lát Trang Chi Điệp đi ra, hớn hở hỏi:
- A, em đến có việc gì vậy?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Mau mau đưa em vào, em có chuyện cần nói với anh.
Trang Chi Điệp liền nói với người gác cổng, rồi dẫn Đường Uyển Nhi vào sân, song lại bảo:
- Em lộng lẫy quá, anh đi vào trước, phòng bảy linh ba, nhớ nhé, đừng vào nhầm.
Trang Chi Điệp không quay đầu lại, đi thẳng lên gác. Đường Uyển Nhi bước theo, đi đến phòng bảy linh ba. Trang Chi Điệp liền đóng luôn cửa, ôm chặt Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi ngoan ngoãn, cứ để Trang Chi Điệp ôm thoải mái. Hơn nữa, hai chân còn quặp chặt eo Trang Chi Điệp, hai tay ghì chặt cổ anh ta, nghiễm nhiên ngồi gọn trên hai tay Trang Chi Điệp. Đường Uyển Nhi nói:
- Khiếp vừa giờ anh rụt rè, thận trọng thế, mà bao giờ thì như điên thế này.
Trang Chi Điệp chỉ cười hì hì bảo:
- Anh nhớ em vô cùng. Tối hôm qua, còn nằm mơ thấy em, em thử đoán xem nào, anh cõng em lên núi, cõng suốt một đêm.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Thế không sợ chết thật à?
Trang Chi Điệp đặt Đường Uyển Nhi xuống giường , nắn bóp như nghịch cục bột dẻo. Đường Uyển Nhi cười khanh khách, thở hổn hển, đột nhiên bảo:
- Chớ có sờ vào, hễ sờ vào một cái là…
Trang Chi Điệp bỗng chốc rạo rực, vừa nuốt nước bọt trào ra mồm, vừa đòi cởi váy của Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi đứng lên, tự lột váy áo và bảo đi đường ra mồ hôi, có mùi, cần tắm rửa một cái. Trang Chi Điệp liền vào buồng tắm vặn nước để Đường Uyển Nhi tắm, còn mình bình tĩnh lại, cũng cởi quần áo ngồi đợi ở mép giường, chờ mãi không thấy ra, tự đẩy cửa buồng tắm, nhìn thấy Đường Uyển Nhi mái tóc dài buông lơi, thân hình nõn nà đang đứng trước bồn tắm, một tay cầm vòi sen, một tay kỳ cọ bộ ngực căng phồng, liền nhảy xổ vào. Đường Uyển Nhi bỗng chốc mềm nhũn quăng luôn vòi hoa sen đi (tác giả cắt đi một trăm mười hai chữ). Đầu Đường Uyển Nhi gối lên mép bồn tắm, mớ tóc dài thõng hẳn xuống nền nhà, cứ để cho Trang Chi Điệp cắn vào cái cổ ngửa hẳn lên bốn vết răng tấy đỏ, mới bảo:
-