Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3128 lượt.
y thứ chín thì có nước. Hôm đó mấy ngàn người ở đó khua chiêng đánh trống, đốt pháo ăn mừng, lại còn làm biển định đưa tới trụ sở Uỷ ban, mình biết tin đó, đã bảo Đức Phúc ngăn chặn ngay. Mình nghĩ bụng, bà con trăm họ tốt vô cùng, chỉ cần anh thật sự làm cho họ một chút việc, họ sẽ vĩnh viễn không quên.
Trang Chi Điệp reo lên:
- Chà, chà, một đề tài hay như thế, Hội văn học nghệ thuật chúng tôi nên tổ chức mấy anh em đi viết.
Thị trưởng nói:
- Chuyện ấy các anh không nên viết, nó dính dáng tới việc của cá nhân, ở đây đã có một bài, do một số đồng chí bên dưới viết, đưa lên chỗ mình để mình duyệt, mình xem xong cũng thấy hay, nghe đâu báo tỉnh sắp sửa đăng, nhưng bao giờ thì chưa biết. Nghe anh em nói, nề nếp tác phong hiện giờ không tốt, ngay đến báo Đảng đăng bài, cũng phải có người quen, quả là làm gì có cái lý ấy cơ chứ!
Thị trưởng nói rồi đưa một tập bản thảo cho Trang Chi Điệp bảo:
- Anh thử đọc xem.
Trang Chi Điệp đã nhận bản thảo, thị trưởng liền nói:
- Thế này nhé, Đức Phúc ơi, cậu và nhà văn lớn sang phòng cậu mà xem, ba phút nữa mình còn phải sang Thị uỷ có cuộc họp. Chi Điệp à, lúc nào đấy mình sẽ sang phòng anh nói chuyện, anh ở phòng bảy linh ba phải không?
Trang Chi Điệp nói:
- Nếu thị trưởng có thời gian xin cứ gọi điện thoại, tôi sẽ đến.
Hai người lại sang phòng bên cạnh. Hoàng Đức Phúc liền đóng cửa, nói:
- Anh đọc bản thảo đi đã.
Trang Chi Điệp mở ra xem. Tên bài văn là Thị trưởng đích thân nắm cải cách đi tiên phong. Phụ đề là: Tác phong mới ở trụ sở Uỷ ban Nhân dân thành phố Tây Kinh. Nội dung hầu như nhằm trúng bài phê bình của báo "Cuối Tuần" từ một khía cạnh khác. Hoàng Đức Phúc hỏi:
- Anh đọc bài trên báo Cuôí Tuần hôm nay rồi chứ, đó là có kẻ đang âm mưu chính trị. Những tin bài như thế đáng ra nên đăng trên báo thành phố, đằng này lại đăng ở báo Cuối Tuần. Mục đích của họ rất rõ ràng, tức là hạ thấp, bôi nhọ công tác của Ủy ban Nhân dân thành phố trước khi bầu cử. Bài này ảnh hưởng cực xấu, qua điều tra, thì do tay chân của vị chủ nhiệm Hội đồng nhân dân kia viết. Sáng nay chúng mình kịp thời đưa ra bản thảo này, quyết định, hai tờ báo Đảng của tỉnh và thành phố đăng cùng một lúc. Báo thành phố đương nhiên không chậm trễ, chỉ có điều hai tờ báo tỉnh và thành phố thường hục hặc nhau, luôn luôn không phối hợp với nhau nhịp nhàng cho lắm, mà báo tỉnh là của trên tỉnh, thành phố mình lại không có quyền quản lý người ta. Anh quen biết nhiều người ở báo tỉnh, việc này anh phải đứng ra, nhất định đòi họ bảo đảm ngày mai đăng báo, mà lại phải đăng ở cột trang đầu. Anh cảm thấy giao thiệp với ai, do anh quyết định, anh khỏi phải lo chuyện chi tiền, cho dù bỏ ra mấy vạn đồng mua trang báo của họ cũng được.
Trang Chi Điệp nói:
- Người quen thì nhiều nhưng ngày mai phải đăng, liệu có kịp không?
Hoàng Đức Phúc nói:
- Ngày kia bầu cử rồi, chỉ có thể đăng ngày mai, chuyện này trông chờ vào tài năng của anh. Xe tối nay đã bố trí đâu vào đấy, tôi đi theo anh.
Trang Chi Điệp nói:
- Vậy thì được, bây giờ tìm tổng biên tập, thì không kịp. Chủ nhiệm phòng sắp xếp tin bài là anh trai của bạn tôi, bảo ông ấy rút bài khác đi, nhét bài này vào.
Trang Chi Điệp liền viết ra một số tên người, yêu cầu mua cho mỗi người một ít quà gì đó, Hoàng Đức Phúc lập tức nhờ người đi mau một số đồ dùng như nồi điện, hòm sấy, trò chơi điện tử, bảo:
- Đêm nay bài báo không in ra chúng mình không quay về.
Trang Chi Điệp tỏ ra băn khoăn. Hoàng Đức Phúc hỏi:
- Tối nay anh có việc hả?
Trang Chi Điệp đáp:
- Kể ra cũng không có việc gì. Thế này nhé. Anh ở đây chờ tôi, tôi về phòng mình lấy cái túi.
Hoàng Đức Phúc bảo:
- Tôi đi cùng với anh. Anh là danh nhân, nhiều người đến tìm, biết đâu đi một cái lại gặp ai cuốn níu mất.
Trang Chi Điệp chằm chặp kêu khổ trong lòng, đành nói:
- Vậy thì thôi không đi nữa.
Đêm ấy quả nhiên Trang Chi Điệp không về được. Anh và Hoàng Đức Phúc đi tìm bạn của anh, bạn anh vừa khéo đi công tách xa, đành phải trực tiếp đi tìm chủ nhiệm phòng sắp xếp tin bài, nêu ra yêu cầu. Bài viết đã đưa lên khung. Nhưng không ai ngờ, một vị tổng biên tập trực ban đêm đó khi xem mẫu báo đã hỏi một câu:
- Anh nào viết bài này thế? Sao nội dung ngược hẳn với bài của báo Cuối Tuần? Suy cho cùng,thì tình hình của trụ sở Uỷ ban Nhân dân thành phố Tây Kinh thế nào, mình phải thận trọng vẫn hơn.
Ông chủ nhiệm không dám trả lời, về phòng ở tập thể của ông gặp Trang Chi Điệp và Hoàng Đức Phúc. Cả hai lại đi gặp phó tổng biên tập nói rõ tình hình. Phó Tổng biên tập nói:
- Một người là thư ký lớn của Uỷ ban Nhân dân thành phố, một người là nhà văn có tên tuổi, đương nhiên tôi tin phục các anh, đưa bài vào được thôi. Nhưng chưa chắc đã ra số báo ngày mai được, ngày kia nhất định đăng, thế nào?
Hoàng Đức Phúc trả lời:
- Không được đâu, để bài rút ra ngày kia đăng có được không?
Phó tổng biên tập nói:
- Anh không biết đâu. Bài ấy đã hoãn đăng ba hôm rồi. Người ta ủng hộ tiền một cuộc thi viết của toà báo, ông giám đốc