Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3146 lượt.

tặng lại để anh cất giữ.
Trang Chi Điệp nói:
- Kinh Ngũ này, có đi có lại, cậu thích cái gì ở đây thì cứ lấy một thứ.
Triệu Kinh Ngũ đáp:
- Không lấy gì cả, anh cho em mấy tờ bản thảo là được.
Trang Chi Điệp nói:
- Mình cũng chẳng phải nhà văn được giải Nobel, bản thảo viết tay này, mình cho cậu một bó cũng xong.
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Chỉ cần anh cho em bản thảo viết tay. Anh xem này, em còn tặng anh thứ này bảo đảm anh cũng thích.
Triệu Kinh Ngũ mở túi ny lông ra, một tờ tranh thuỷ mạc rộng bốn thước, chính là bức "Tây Nhạc đăng cao đồ" của Thạch Lỗ, phác hoạ hoang dã, quái lạ, nét bút ngông cuồng, khí thế dữ dội, ngang ngược. Trang Chi Điệp vừa nhìn vào đã biết ngay đây là tác phẩm của Thạch Lỗ sau khi bị điên vào những năm cuối đời, gật gù khen rối rít lại cúi sát gần đọc hàng chữ nhỏ ở bên cạnh "Dục cùng thiên mục, cánh thượng nhất tằng lầu", liền bảo:
- Chữ của người điên Thạch Lỗ này, vị đá vàng đậm lắm, nhưng viết thơ cổ thế này có lẽ không đúng. Thơ trong "Đăng quán tước lâu", Vương Chi Hoán viết là "Dục cùng thên lý mục, cánh thượng nhất tằng lâu" (muốn nhìn hết tâm mắt, lên thêm một tầng lầu), ông ấy viết thiếu chữ "lý" và một một chữ "tằng", mạch văn không thông suốt.
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Ông ấy là hoạ sĩ không phải nhà văn, có thể bỏ sót chữ "lý" trước, viết thêm một chữ bên cạnh không đẹp, vậy thì cũng bỏ luôn chữ "tằng" ở phía sau. Viết như vậy trái lại càng thể hiện được máu điên của ông ấy lúc đó. Bức tranh này rẻ lắm, em mua ba trăm đồng từ tay một người phụ nữ ở Lâm Đồng, đưa đến Quảng Châu ít nhất cũng bốn năm vạn.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Đáng giá thế cơ à?
Triệu Kinh Ngũ đáp:
- Em đã tìm hiểu tình hình thị trường này hiện nay ở miền nam, tranh của Thạch Lỗ giá bán cao nhất, ở nước ngoài phải tới mười hai vạn đồng nhân dân tệ. Uông Hy Miên phất lên nhờ vào đấy. Ông ấy ngấm ngầm làm những thứ phỏng chế của Thạch Lỗ để đánh lừa bọn người nước ngoài đến du lịch ở Tây Kinh. Em có một người quen cũng làm cái nghề này. Trước kia có liên hệ với Uông Hy Miên, anh ta chuyên bán tranh giả trên thị trường. Gần đã bất hoà với Uông Hy Miên, đến tìm em định cùng nhau tổ chức một cửa hàng trưng bày tranh ảnh gì đó. Trong cửa hàng treo những bức tranh của một số người có tên tuổi và không có tên tuổi chỉ dựa vào bán những thứ ấy, chẳng kiếm được bao nhiêu đâu, mấu chốt là kiếm được ở món hàng giả đàng sau nó, hàng giả sẽ do anh ta thuê người vẽ ở chỗ khác, mình đưa về, anh viết lời tựa hay lời bạt lên, buôn bán kiểu này chắc chắn lãi to.
Trang Chi Điệp nói:
- Đấy rành rành là hàng giả, người ta tra hỏi ra, trên đó có lời tựa bạt của mình, thì có mà mất mặt.
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Thế thì anh nhầm rồi, họ tra hỏi thì mình cũng bảo chúng tôi bị mắc lừa, cứ tưởng thật cơ! Nếu biết là hàng giả đánh lừa người mua, thì tại sao yêu thế, viết lời tựa lời bạt làm gì? Chỉ cần vì tiền tiêu mới đem ra bán. Chà, bây giờ các vụ án giết người đốt nhà, cứ mười vụ mới phá được hai ba vụ, còn mình đây, là cái việc gì, đâu có dễ dàng tra hỏi ra được? Nếu là người có con mắt tinh đời thật sự, biết rõ ràng là hàng giả, anh ta mới mua. Tại sao ư? Hàng giả tuy chẳng bằng hàng thật, nhưng cũng có giá trị của hàng giả, huống hồ anh là danh nhân, chữ viết cũng đẹp, càng có giá trị lưu trữ. Bạc trắng xoá chảy vào, mà anh lại không lấy, cứ ngồi ở đây viết viết xoá xoa!
Trang Chi Điệp nói:
- Cậu nói thì dễ ợt, nhưng mình thấy chẳng có gì để đảm bảo. Đây chẳng phải là chuyện nói xong bỏ đấy, làm cửa hàng trưng bày tranh ở đâu? Trong cửa hàng trưng bày tranh cũng phải treo tranh chữ của các nhà thư pháp nổi tiếng cho hợp cảnh, mà ở đây mình có được mấy bức đâu?
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Em đã điều tra rồi, ở ngay cạnh hiệu sách của mình có hai gian mặt phố để không, mình mua luôn, làm cửa hàng trưng bày tranh, vừa vặn với hiệu sách tạo thành một khối hỗ trợ cho nhau. Còn tranh chữ nổi tiếng, ở đây anh không có nhiều, nhưng chỗ em cũng có, sắp tới đây có thể còn kiếm được một số. Anh biết không? Trong thành Tây Kinh hiện giờ có một tác phẩm lớn chưa ra đời đâu nhé!
Trang Chi Điệp hỏi:
- Tác phẩm lớn gì vậy?
Triệu Kinh Ngũ đáp:
- Người nhà của bạn em bảo người tặng anh ấy chiếc quạt này, ba tháng trước đến Tây Kinh xin Cung Tịnh Nguyên viết cho ông nội anh ta một văn bia, sau khi viết xong văn bia, để tạ ơn Cung Tịnh Nguyên, đã đem đến một quyển "Trường hận ca" của Bạch Cư Dị do Mao Trạch Đông tự tay viết, không viết hết cả bài thơ, chỉ có một trăm bốn mươi tám chữ, mỗi chữ to bằng miệng bát. Đưa đến nhà Cung Tịnh Nguyên, con trai ông ta là Cung Tiểu Ất đã nhận, lấy cắp của bố cậu ta bốn bức tranh để biếu lại. Anh chàng Cung Tiểu Ất này hư hỏng, đi vào con đường nghiện hút. Hắn ta định ỉm đi, bán lấy cục tiền to, mua thuốc phiện. Quyển tranh chữ này hiện giờ có thể chưa bán cho ai, em có cách xoay xở được, lại không tạo dựng nổi một mặt phố hay sao?
Trang Chi Điệp nói:
- Con ma phe phẩy lớn Triệu Kinh Ngũ này, việc cậu nói tốt thì tốt đấy, nhưng mình khô


XtGem Forum catalog