Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3155 lượt.
móc túi, những thứ chúng bán rẻ gồm xe đạp, xe đẩy, xe cải tiến còn mới nguyên, chúng bán những thứ mà họ chưa nhìn thấy bao giờ như bê tông cốt thép, thỏi nhôm, que đồng, các loại kìm, cờ lê, dây thép dây cáp điện, thậm chí cả nắp gang ở cửa ra của đường ống ngầm tuy đã băm nát nhưng vẫn nhận ra chữ "Xây dựng đô thị". Thế là đã xuất hiện mấy cửa hàng thu mua đồ cũ nát ở trong ngõ Vương Gia rất chật hẹp cách chợ âm dương không xa. Cửa hàng mà Hồng Giang mới thuê người tổ chức tuy khai trương chưa được bao lâu, nhưng lãi lắm, bán lại những thứ đã thu mua được cho trạm thu mua phế phẩm quốc doanh, hoặc trực tiếp bán cho các xưởng nhỏ, đường phố và các xi nghiệp xã trấn ở các huyện ngoại thành, đã kiếm được lãi khá to. Đương nhiên Ngưu Nguyệt Thanh biết sao được việc này, Trang Chi Điệp cũng không biết, ngay đến ba cô gái thuê mướn phục vụ ở hiệu sách cũng không biết. Dự định mở rộng hiệu sách và mở cửa hàng tranh cần một khoản tiền lớn, bốn vạn đồng Ngưu Nguyệt Thanh đưa cho đâu có đủ. Cộng thêm tích góp trước đây của hiệu sách thì vẫn còn thiếu nhiều. Hồng Giang liền nảy ra ý định thành lập hội đồng quản trị cửa hàng tranh, nêu rõ sau khi khai trương cửa hàng tranh, mỗi uỷ viên Hội động quản trị có thể làm quảng cáo cho cá xí nghiệp quanh năm ở cửa hàng tranh, lại đồng ý hàng năm có thể tặng mỗi uỷ viên hội đồng quản trị hai tờ tranh chữ nổi tiếng, xí nghiệp có hoạt động gì cũng bảo đảm triệu tập một loạt hoạ sĩ có tên tuổi đến cổ vũ động viên, có nghĩa vụ vẽ tranh viết chữ. Trên thực tế là xin xí nghiệp trợ giúp một số tiền, nói thẳng ra là xin tiền của người ta. Hồng Giang liền bàn với Triệu Kinh Ngũ, rồi tự đi tìm giám đốc Hoàng của nhà máy thuốc bảo vệ thực vật 101.
Hoàng không biết về Hồng Giang, Hồng Giang giới thiệu tường tận về mình, rồi lại nói sản phẩm của nhà máy 101 chất lượng tốt có tín nhiệm lớn như thế nào, nhìn thấy giám đốc Hoàng đã cảm thấy giám đốc Hoàng có phong thái và khí phách của một nhà doanh nghiệp hiện đại ra sao. Giám đốc Hoàng đang bị cảm cúm, một giọt nước mũi trong veo ở lỗ mũi cứ muốn rơi ra mà chưa rơi được, ông hỏi:
- Anh đến xin tài trợ hả? Bao nhiêu tiền?
Hồng Giang hỏi lại:
- Có nhiều người đến xin tài trợ không ạ?
Giám đốc Hoàng đáp:
- Nhiều như cào cào châu chấu ấy. Bọn họ làm sao biết tôi có tiền mà đến nói vòng nói vèo, thò tay ra xin không biết?
Hồng Giang liền cười đáp:
- Đó là bởi vì, một là sản phẩm của giám đốc có tín nhiệm, hai là Trang Chi Điệp viết bài cho giám đốc có ảnh hưởng lớn thế đấy! Nhưng xin giám đốc hết sức nâng cao cảnh giác, chớ để họ túm tóc mình. Tôi đến tìm giám đốc, một là nghe đại danh của giám đốc, chưa biết người thật, đến để mở rộng tầm mắt, làm quen một người bạn, hai là thay mặt Trang Chi Điệp, định lấy cửa hàng tranh mới mở, tuyên truyền thêm cho quý nhà máy.
Nói xong liền đưa ra một bản chương trình nói về tính chất, chức vụ, quyền lợi của hội đồng quản trị và điều kiện gia nhập hội đồng quản trị. Giám đốc Hoàng sung sướng đọc từng câu từng chữ như học sinh tiểu học đang đọc một bài tập làm văn:
- "Hội viên cần nộp năm ngàn đồng trở lên, mở ngoặc, năm ngàn đồng, đóng ngoặc. Nếu có thể giao một vạn đồng, sẽ xem xét là phó chủ tịch hội đồng quản trị, số lượng phó hội đồng quản trị không hạn chế. Chủ tịch hội đồng quản trị do nhà văn có tiếng tăm Trang Chi Điệp đảm nhiệm".
Giám đốc Hoàng đọc xong, ngẩng đầu, há mồm, lâu lắm không nói gì. Cậu con trai nhà họ Hoàng đang làm bài tập trong sân, cầm quyển vở đến hỏi bố.
- Bố ơi chữ này là gì hả bố?
Giám đốc Hoàng nhìn rồi hỏi:
- Một chữ "Hải" cũng không biết à? Bố dạy con ba lần con phải nhớ nhé!
Cậu bé đáp:
- Vâng ạ.
Giám đốc Hoàng liền dạy con:
- Hải, Hải, dương của hai chữ hải dương (giám đốc Hoàng đáng lẽ ra phải dạy là Hải, hải, hải của hai chữ Hải Dương mới đúng).
Cậu bé đọc lại:
- Hải, hải của hai chữ Hải Dương.
Hồng Giang bảo:
- Hải, hải, hải của hai chữ Hải Dương chứ! không phải là Hải, hải, dương của hai chữ Hải Dương đâu!
Giám đốc Hoàng liền quát con:
- Đi đi, xéo ra đằng kia, trong lớp không chăm chú nghe thầy giáo giảng, về nhà lại làm bố lẫn lộn nốt – rồi nói với Hồng Giang – chương trình có thế này thôi ư?
Hồng Giang đáp:
- Ngồi cùng một ghế với danh nhân văn hoá, đó là loại người như thế nào. Mình làm nhà doanh nghiệp lẽ nào cứ mãi mãi là nhà doanh nghiệp nông dân. Tại sao không xoá bỏ chữ nông dân đi?
Giám đốc Hoàng liền cười hì hì, giục:
- Vào trong nhà ngồi đã!
Mời Hồng Giang vào trong nhà, rồi đưa rượu ngon trà ngon ra chiêu đãi, song hỏi kỹ Trang Chi Điệp gần đây đã dọn nhà chưa? Mẹ vợ Trang Chi Điệp nằm viện đã khỏi bệnh chưa? Cái nốt ruồi ở cằm của Trang Chi Điệp bảo là dùng tia la de tẩy đi, không biết dã mất hay vẫn còn?
Hồng Giang cười, trả lời:
- Giám đốc Hoàng này, giám đốc đừng nói những lời như tra khảo tôi như thế. Đòn này của giám đốc ghê gớm đấy, nếu đến đây là tên bịp bợm sẽ phải trả lời theo câu hỏi của giám đốc, vậy thì con cáo đóng giả bà già sẽ lòi đuôi ra! Giám đố