Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.

dưới sự sợ hãi quả nhiên rất đáng sợ. Bọn họ đuổi theo ba con zombie này, dùng tất cả những thứ hữu ích ở xung quanh liều mạng tấn công.
Sức chiến đấu của ba con zombie yếu đi rất nhiều, bọn họ dùng tất cả máy móc xung quanh đập chúng nó. Cuối cùng Đường Ngạo kéo dây điện một bộ máy, dí vào người con zombie màu bạc A giật nó thành than cháy.
Đường Hạo nhìn thấy vậy, lập tức ra hiệu cho mọi người làm theo, hai con còn lại cũng nhanh chóng bị điện giật đến biến hình.
Cuối cùng thi thể cháy đen cũng bất động, lửa giận của mọi người lúc này mới thoáng hạ xuống. Nhưng ra ngoài bằng cách nào đây?
Mấy chục người mặt xám mày tro, không có chỗ nào trên người là không bị thương. Chưa kể một vài người cũng đã bị nhiễm rồi. Đường Hạo đặt mông ngồi trước tảng đá: “Hải Minh Tiển, chờ Nhị gia ra ngoài, ông đây X chết mày! ! !”
Anh ta mắng mấy tiếng, Đường Ngạo cũng không thèm để ý đến anh ta, vội vàng ôm Hải Mạt Mạt lên. Khi đó nửa người Hải Mạt Mạt đã chỉ còn lại xương, nhưng không ngờ xương của cô bé lại cũng là màu vàng, lấp lánh xinh đẹp.
“Mạt Mạt?” Đường Ngạo khẽ gọi cô bé, cô bé mở mắt ra, hình như nghe thấy Đường Hạo mắng, môi đóng mở mấy lần mới có thể nói: “Ba con là người tốt!”
Đường Hạo nổi giận: “Hắn tốt cái rắm! !”
Hải Mạt Mạt nâng tay trái lên sờ sờ tảng đá lạnh lẽo bịt kín cửa, đột nhiên dùng hết sức đấm một phát, đá vụn văng khắp nơi.
“Ba con là người tốt!” Cô bé không ngừng đấm lên tảng đá, đấm một cái nói một câu. Không ai nói nữa, bọn họ giật mình nhìn tảng đá khổng lồ niêm phong cửa bị nắm tay nhỏ bé của cô bé dần dần đấm vỡ thành phấn vụn.
Tảng đá kia quá lớn, tay của cô bé dần đầm đìa máu tươi. Máu dính vào đá vụn biến thành màu đen tuyền. Cô bé vẫn cắn răng, tiếp tục đấm lên tảng đá.
Máy thu tín hiệu trong đầu không ngừng truyền tin, cô bé cắn răng, trong mắt ầng ậc nước mắt chỉ trực trào ra. Tóc dài màu vàng kim bị máu dính bết lại, trên gương mặt cũng dính đầy bụi. Cô bé không để ý tới lời khuyên can của mọi người xung quanh, không ngừng đấm lên tảng đá bịt cửa.
Tất cả mọi người im lặng nhìn, cuối cùng không biết là ai đứng dậy, cầm nhám bánh xe, rìu, thậm chí là máy nghiền xương, tất cả mọi người bắt đầu đập khối đá chặn cửa này.
Khi lớp đá mỏng cuối cùng vỡ ra, Hải Mạt Mạt nằm ở cạnh cửa. Hai tay của cô bé đã không còn chút thịt nào, xương màu vàng cũng đã bị mài mòn rất nhiều.
Cô bé bẩn đến mức không còn nhìn rõ khuôn mặt, chỉ có đôi mắt là sáng ngời khác thường: “Ba con là người tốt!”
Cô bé quật cường hét lên.
Bọn họ ôm cô bé từ trong đá vụn ra.
“Đúng, ba Mạt Mạt là người rất tốt.”
Bọn họ khẽ nói với cô bé.






Buổi Tối Chấn Động Lòng Người
Khi Hải Mạt Mạt tỉnh lại thì phát hiện ra mình đang bị ngâm trong một bồn tắm lớn. Trên người đã được tắm rửa rất sạch sẽ nhưng khung cảnh xung quanh lại hoàn toàn xa lạ. Thế nhưng cô bé có thể ngửi thấy được một mùi hương vô cùng quen thuộc.
Mùi hương này làm giảm sự lo lắng của cô bé, cô bé ngước mắt nhìn xung quanh một vòng. Gâu Gâu vốn đang ngủ trên tấm đệm bên cạnh cũng lập tức bật dậy, chạy đến trước bồn tắm, chống chân nhìn vào trong. Hải Mạt Mạt vươn tay ra, nó liền dịch lại gần, không dám liếm, chỉ dùng sức vẫy đuôi.
Hải Mạt Mạt muốn ra khỏi bồn tắm, nhưng cả người mềm nhũn, thử mấy lần cũng không thành công.
Có lẽ là tiếng nước kinh động đến người bên ngoài, tổng giám đốc Đường đi tới: “Mạt Mạt?” Anh mở cửa kính phòng tắm ra, Đường Hạo phía sau cũng đi vào theo. Đường Ngạo lập tức đuổi anh ta ra ngoài: “Con bé không mặc gì cả, anh vào theo làm gì? Đi ra ngoài đi ra ngoài.”
Tổng giám đốc Đường nhìn một người một chó chơi trò chơi, lúc trước không cảm thấy gì giờ lại bắt đầu thấy cánh tay hơi ngứa. Anh gãi mấy cái, ai ngờ càng gãi càng ngứa điên cuồng.
Anh đưa tay lên nhìn liền biến sắc. . . . Vết thương trên cánh tay phải của anh đã biến thành màu bạc. Anh đột nhiên nhớ tới lúc trốn khỏi phòng nghiên cứu của Hải Minh Tiển, anh bị zombie màu bạc cào trúng! !
Sắc mặt anh vô cùng nặng nề, ngứa ngáy như phát ra từ tận trong xương tủy. Anh chỉ cảm thấy kỳ lạ, tại sao mình còn chưa biến thành mất nết? Là bởi vì lúc ấy anh ôm Hải Mạt Mạt máu me đầy người sao?
Sau khi bọn họ trốn thoát, tổng giám đốc Đường lập tức sai Vạn Ích Khải đưa Hải Mạt Mạt về xưởng ASA còn mình và Đường Hạo đến phòng thí nghiệm cá nhân của Hải Minh Tiển lấy dịch nuôi cấy.
Sau khi quay về ASA, anh cũng sắp xếp xong xuôi cho Hải Mạt Mạt mới tắm rửa sạch sẽ.
Là bởi vì đã rửa sạch máu của Hải Mạt Mạt cho nên virus bắt đầu xâm nhập vào cơ thể sao?
Anh ngẩn người, đột nhiên nghe thấy tiếng động bên tai. Anh ngẩng đầu lên phát hiện Hải Mạt Mạt đã bước tới. Thân thể của cô bé còn chưa khôi phục nhưng không hề khiến người ta cảm thấy kinh khủng. Xương cô bé rất đẹp, trơn bóng hơn cả hoàng kim.
Đường Ngạo muốn nói chuyện nhưng thật sự là ngứa điên lên mất, anh hừ một tiếng, tay giữ chặt vết thương.
Hải Mạt Mạt đột nhiên ngồi