Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.

hưng không loại nào có hiệu quả.
Anh ôm Hải Mạt Mạt xoa đầu cho cô, xoa khoảng nửa giờ anh phát hiện nếu như xoa cái lỗ tròn sau gáy thì cô sẽ không đau đớn dữ dội như vậy nữa.
Anh ấn vào nơi đó, qua một lúc lâu Hải Mạt Mạt mới nằm trong lòng anh lặng yên ngủ thiếp đi. Tổng giám đốc Đường nghĩ: Thế cũng không ổn, nếu đổi phòng rồi đến tối cô xảy ra chuyện thì biết làm thế nào?
Mẹ nó. Anh chửi bậy một câu, mặc kệ, không gì quan trọng hơn sự an toàn của cô. Nhưng dù sao cũng không thể để cô trần truồng ngâm mình như vậy nữa, làm vậy thật sự rất biến thái.
Tổng giám đốc Đường ra ngoài, lén lén lút lút tìm mấy bộ quần áo ngủ của nữ về. Buổi tối anh mặc cho Hải Mạt Mạt chiếc váy ngủ buộc dây bên eo màu đỏ. Hải Mạt Mạt cũng không có ý kiến gì. Nhưng buổi tối hôm đó, tổng giám đốc Đường suýt chút nữa bị dọa tè ra quần.
Cả bồn dịch nuôi cấy đều biến thành màu đỏ tươi, dù to gan như anh cũng sợ đến mức nhảy dựng lên.
“Hải Mạt Mạt! ! !” Anh chạy tới bên hòm thủy tinh, vội vàng vớt Hải Mạt Mạt từ trong dịch nuôi cấy lên.
Toàn bộ nước trong hòm đều đã biến thành màu đỏ, anh vội vàng gọi điện thoại cho Ngô Hoa. Ngô Hoa tới cũng sợ hết hồn, dù sao Hải Mạt Mạt cũng lớn quá nhanh. Sau khi nhìn thấy bồn nước đỏ quạnh, cô lập tức dùng ánh mắt tức giận, khiển trách căm tức nhìn Đường Ngạo.
Tổng giám đốc Đường thật oan uổng: “Mẹ kiếp, cô nhìn tôi như vậy làm gì? Tôi thật sự không làm gì cả! !”
Chảy nhiều máu như vậy còn nói không ‘làm’! Nhìn Hải Mạt Mạt gần như cả người đầy máu, Ngô Hoa vội vàng nghe nhịp tim, đo huyết áp cho cô. Hải Mạt Mạt ngủ rất say, chỉ đến khi ống nghe bệnh lạnh lẽo nhét vào trong áo cô mới mở mắt: “Ba? Cô Ngô Hoa?”
Tổng giám đốc Đường suýt chút nữa ôm cô khóc rống: “Mẹ kiếp, cuối cùng con cũng tỉnh, mau rửa sạch oan khuất cho ba con đi! !”
Hải Mạt Mạt nhìn Đường Ngạo bi phẫn lại nhìn Ngô Hoa tức giận, ù ù cạc cạc hỏi: “Làm sao vậy?”
“Mạt Mạt có khó chịu chỗ nào không?” Ngô Hoa hỏi rất khẽ, cô muốn kiểm tra chỗ kín cho Mạt Mạt nhưng lại sợ Mạt Mạt xấu hổ. Hải Mạt Mạt ở chung với mọi người đã lâu, mặc dù không hay nói chuyện cùng người lạ, nhưng chưa bao giờ có tính tiểu thư. Hơn nữa Đường Ngạo cưng chiều cô nên mọi người cũng thương theo.
Hải Mạt Mạt nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng nói: “Mạt Mạt không sao mà.”
Tổng giám đốc Đường và Ngô Hoa cùng thở phào nhẹ nhõm, nhưng hai người lại không hiểu – thế nước này sao lại. . . . . .
Cuối cùng tổng giám đốc Đường nhìn váy ngủ trên người Hải Mạt Mạt, anh suýt chút nữa tức nổ phổi. Áo ngủ này biến thành màu trắng rồi.
Mẹ kiếp, nó phai màu! ! !
Suýt chút nữa đã hù chết ông đây rồi! Con mẹ nó, đúng là một buổi tối thấp thỏm bất an, hốt hoảng lo sợ, chấn động lòng người.






Tuy Bại Nhưng Vinh
Tổng giám đốc Đường nghĩ mãi không ra nguyên nhân tại sao Hải Mạt Mạt đột nhiên lớn lên, Hải Mạt Mạt lại càng không biết. Cô chỉ cảm thấy lạ là tại sao hòm thủy tinh lại nhỏ đi.
Cô bị thương nặng, ngày ngày sống ở trong hòm thủy tinh, không được ra khỏi phòng. Điều này rõ ràng khiến tổng giám đốc Đường sinh ra ý nghĩ ‘kéo dài được bao lâu hay bấy lâu’. Nhưng mỗi tối nằm trên giường nhìn Hải Mạt Mạt bồng bềnh trong hòm thủy tinh tim anh lại không thể nào bình lặng được, giống như dịch nuôi cấy trong cái hòm ấy vậy.
Đường Hạo mấy lần muốn vào phòng Đường Ngạo, hỏi thăm Hải Mạt Mạt, đều bị Đường Ngạo ậm ờ đánh trống lảng. Đường thiếu tá cực kỳ muốn vào phòng anh nhìn xem. Anh ta vốn cảm thấy vô cùng hứng thú với Hải Mạt Mạt, sức mạnh kia nhìn một cái cũng biết không phải của người bình thường, hơn nữa còn được thằng em trai anh coi như bảo bối thế này nhất định là có chỗ kỳ lạ.
Đáng tiếc cuối cùng anh ta vẫn không thể vào được phòng tổng giám đốc Đường. Một là bởi vì tổng giám đốc Đường không cho phép, hai là bởi vì Gâu Gâu không cho.
Trong mấy chục chiến sĩ của Đường Hạo có chuyên gia chuyên nghiệp, bọn họ nhanh chóng sửa xong bộ đàm và liên lạc được với quân đội. Thành phố E mất liên lạc với bên ngoài rất lâu rồi, hiện giờ mới biết sơ sơ tình huống bên ngoài.
Phạm vi virus lây lan lần này vô cùng lớn, chừng sáu tỉnh, hai thành phố trực thuộc trung ương bị nhiễm nghiêm trọng. Hiện giờ những tỉnh thị còn lại trong nước cơ bản đã được ổn định, sáu tỉnh này cũng đang trong quá trình tẩy rửa.
Quân đội từng nhiều lần phái người vào thành phố E cứu hộ, nhưng thành phố E lại là nơi hy sinh nhiều chiến sĩ nhất, cũng là nơi cứu được ít người nhất.
Zombie ở nơi này có tính tổ chức rất cao.
Đường Ngạo đương nhiên biết nguyên nhân. Nếu Hải Minh Tiển có thể cấy máy thu tín hiệu vào não người, vậy khó đảm bảo rằng anh ta không thể làm điều tương tự với zombie. Nếu zombie thực sự bị cấy thứ này vào đầu, tất cả bọn chúng sẽ do cùng một bộ não chỉ huy, sức chiến đấu thật sự rất kinh khủng.
Cũng may Đường Hạo mặc dù bị nhốt nhưng cũng không phải không thu hoạch được gì. Anh ta vẫn lấy được một vài tin tức hữu dụng, ví dụ như tín hi