Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.
ười bình tĩnh như Đường Hạo cũng phải hơi đỏ mặt: “Nói ít thôi, cẩn thận bị ưng mổ mắt [1'>. Thả bọn anh ra đã.”
[1'> Câu gốc là “Suốt ngày đánh ưng, bị ưng mổ vào mắt”: nôm na là làm chuyện xấu sẽ gặp quả báo.
Đường Ngạo đâu có cách nào thả bọn họ ra, cái khóa này anh muốn mở cũng không dễ dàng. Hải Mạt Mạt lại nhẹ nhàng kéo một cái khóa liền bật ra. Cô bé thả mấy chục bộ đội đặc chủng xuống. Bọn họ giận đến mức đỉnh đầu bốc khói, hăng hái muốn đi theo Đường Ngạo ra ngoài chém giết.
Đường Ngạo ra hiệu cho Đường Hạo ôm lấy Hải Mạt Mạt, Đường Hạo chợt hiểu ra: “Hóa ra là nội gián của chú à. Anh còn đang thắc mắc sao con bé lại ở đây.”
Vậy mà lúc đi qua phòng mình, Hải Mạt Mạt đột nhiên giãy khỏi lòng Đường Hạo. Cô bé quay về phòng mình. Đường Ngạo kéo tay cô bé: “Mạt Mạt, đi theo ba.”
Hải Mạt Mạt lắc đầu, Đường Hạo cũng đưa tay ra kéo cô bé: “Hải Minh Tiển là tên khốn kiếp, đi theo bọn chú đi.”
Hải Mạt Mạt dùng sức đẩy tay anh ta ra: “Ba cháu là người tốt!”
Đường Hạo nhìn Đường Ngạo một cái, rõ ràng không hiểu chuyện gì xảy ra. Tổng giám đốc Đường điên tiết: “Ông đây người không ra người quỷ không ra quỷ vào đây là vì ai hả? Đồ lưu manh, không biết điều, phụ lòng tốt của người khác! Mẹ kiếp, đi mau! !”
“Ba con là người tốt!” Cô bé nói chắc như đinh đóng cột.
“Cái đồ ngốc này!!” Tổng giám đốc Đường lập tức túm lấy cô bé, nổi trận lôi đình. Hải Mạt Mạt lại đột nhiên ôm cổ anh, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
Đường Ngạo ngẩn ra, chỉ cảm thấy một đầu lưỡi linh hoạt luồn vào, hơi thở ấm áp bắt đầu thiêu đốt Người Tiến Hóa sơ cấp trong cơ thể anh.
“Anh nói này. . . . . . Lúc nào rồi mà hai đứa còn. . . . . .” Đường Hạo cảm thấy anh còn thuần khiết lắm, thế sao thằng em anh lại đã cầm thú đến mức này rồi?
Mà tổng giám đốc Đường còn đang bối rối, Hải Mạt Mạt hôn anh. Hôn lưỡi.
Sau nụ hôn thật dài, Hải Mạt Mạt nhẹ nhàng buông anh ra: “Ba cũng là người tốt.”
Cô bé xoay người về phòng, đóng cửa phòng lại.
Qua nửa phút, tổng giám đốc Đường mới hoàn hồn! Trong nháy mắt anh nổi trận lôi đình: “Mẹ kiếp cô nói cái gì hả? Lăn ra đây cho ba! !” Anh dùng sức đá cửa!
Đường Hạo không rõ chân tướng, tiến lên kéo anh, anh vung tay hất Đường Hạo ra.
“Con mẹ nó, cô còn dám phát phiếu người tốt cho ông đây!! Hải Mạt Mạt ông đây đánh chết cô!!” Tổng giám đốc Đường nổi điên lên rồi!
****
p.s: Aiz thì. . .chờ đến mòn bàn phím, cuối cùng cũng kiss rồi, nhưng tại sao vẫn ở loli mode *khóc ra tiếng mán*
p.s 3: Post hàng giữa đêm khuya thanh vắng, tuần này bận mọi người thông cảm nhé
Ba Con Là Người Tốt
Người của Sa Khang đã khống chế được một vài con zombie màu xanh lá cây, hắn liếc mắt nhìn qua một lượt cũng phát hiện tổng giám đốc Đường không có ở đây. Đường Ngạo ở trong đám zombie quả thật rất nổi bật.
Đường Hạo không dám khinh thường, lập tức chỉ huy mấy chục người bên cạnh tản ra xung quanh tìm vũ khí, hy vọng có thể xông ra. Đường Ngạo nhiều lần dùng sức, cuối cùng cũng tông vỡ cánh cửa kia.
Anh không nói gì, chỉ đi đến giường nhỏ ôm lấy Hải Mạt Mạt. Người Tiến Hóa cấp bậc thấp vốn có tính phối hợp cực kỳ kém, nhưng Đường Ngạo không biết do anh giận quá hay sao mà tốc độ lại cực kỳ nhanh.
Thời gian gấp gáp, Đường Hạo cũng không dám nhiều lời, mấy người cầm đống chai lọ trong phòng thí nghiệm, nhanh chóng xông ra bên ngoài.
Đường Ngạo và Đường Hạo nhìn nhau, mọi người đều biết nhất định phải xông ra ngoài. Bây giờ đã không còn nhóm zombie màu xanh dương, một khi bị nhốt ở đây sẽ không còn đường lui nữa.
Nhưng Hải Minh Tiển và người của Sa Khang lúc này đã chặn đường lui, nhanh chóng lùi về phía cửa phòng thí nghiệm.
“Đóng cửa lại!” Sa Khang hô to, Hải Minh Tiển ngăn cản: “Mạt Mạt vẫn còn ở trong đó!”
Sa Khang đẩy anh ta ra: “Giờ là lúc nào rồi mà còn quan tâm đến nó! Nhìn là biết con gái anh cùng một phe với tên họ Đường kia! !”
Sau đó hai người kia nói gì, tất cả mọi người đều không nghe thấy nữa. Đường Hạo và Đường Ngạo mang người xông về phía cửa. Khi cách cửa chỉ còn năm bước, trước cửa chính bỗng nhiên có một khối đá khổng lồ ngàn cân rơi xuống.
Cửa phòng thí nghiệm bị bịt kín rồi.
Ba con zombie màu bạc vẫn còn đang cắn nuốt zombie sơ cấp, zombie màu xanh dương Đường Ngạo mang tới đã chết sạch. Chờ chúng nó ăn xong những zombie này thì sẽ đến phiên mấy chục người bọn họ.
Tất cả mọi người không nói gì, xung quanh chỉ nghe thấy tiếng thở dốc kịch liệt. Một lúc sau, đột nhiên có người hung tợn mắng: “Hải Minh Tiển, tao x cả họ nhà mày! !”
Âm cuối đã mang theo tiếng khóc tuyệt vọng.
Zombie sơ cấp càng ngày càng ít, tất cả mọi người đang tìm đường ra khác. Bịt kín cửa chính là một tảng đá lớn, bằng sức người tuyệt đối không thể nào mở ra được. Mà nơi này vốn ở dưới đất, cho dù có thể xuyên qua vách tường thì cũng cách mặt đất không biết bao nhiêu mét.
Đây quả thực là bộ quan tài sống, một bộ quan tài sống khổng lồ.
Đường Hạo còn đang ôm Hải Mạt Mạt, Đườn