Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2427 lượt.
iệc của mình một chuyến. Tất cả mọi người đang bàn tán chuyện Hải Mạt Mạt đột nhiên lớn lên. Nhưng vì lúc trước đã có loạt chuyện ly kỳ như zombie xuất hiện nên giờ chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên cho lắm.
Mọi người chỉ cảm thấy rằng mẹ Hải Mạt Mạt nhất định là một người phụ nữ không đơn giản, chẳng lẽ người phụ nữ ấy không phải con người sao?
Tổng giám đốc Đường không có tâm trạng để ý tới những hiểu lầm của mọi người, anh đã hai đêm không được ngủ ngon rồi. Anh nằm trên ghế sa lon trong phòng làm việc ngủ bù, không thèm để ý tới những kẻ miệng rộng kia.
Nhưng tổng giám đốc Đường nhanh chóng nhận được quả đắng. Những lời phỏng đoán vu vơ ban đầu chẳng mấy chốc đã biến thành ‘có lý có cớ’ chính đáng.
Đường Ngạo cầm một hộp bơ tới, hiện giờ đã không còn sữa nhưng mấy ngày trước anh mới phái người đi lùng sục xung quanh, tìm được mấy con bò sữa. Bây giờ đang nuôi nhốt trong vườn thú để Hải Mạt Mạt thường xuyên có sữa để uống.
Để bổ sung nhiệt lượng cho cô, Đường Ngạo còn đặc biệt dặn vườn thú lấy sữa mới làm bơ.
Mỗi ngày vườn thú cho xe vận chuyển vật liệu đến sẽ tiện thể mang sữa tươi, bánh bằng sữa và bơ cho Hải Mạt Mạt. Những thứ này có thể duy trì nhiệt lượng cho cơ thể cô.
Buổi tối, tổng giám đốc Đường chỉ mặc một cái quần đùi, nằm trên giường dùng laptop xem bản vẽ kết cấu kiến trúc 3D của bệnh viện Khang Mỹ Nhạc gần tập đoàn ASA.
Bây giờ nhiều người như vậy, khó tránh khỏi sẽ có người sinh con, anh muốn dọn dẹp bệnh viện Khang Mỹ nhạc. Dĩ nhiên, đây là lý do bên ngoài thôi, nguyên nhân thực tế chỉ mình anh biết.
Hải Mạt Mạt hàng đêm sẽ đau đầu, hơn nữa còn vô cùng kịch liệt. Anh chỉ có thể xoa xoa cái lỗ nhỏ sau gáy cô, tạm thời giảm bớt triệu chứng mà thôi. Anh ghét những tình huống mà bản thân không thể khống chế. Nếu như dọn dẹp được một bệnh viện, ít nhất có thể kiểm tra não bộ cho cô một cách kỹ lưỡng.
Dù sao cũng phải biết chuyện gì đã xảy ra.
Anh không phải loại người liều lĩnh, hiện giờ zombie thành đống, bệnh viện Khang Mỹ Nhạc chắc chắn cũng không sạch sẽ gì cho cam. Nếu không đặt ra kế hoạch cẩn thận, nhất định sẽ có không ít thương vong. Mặc dù chết mấy người đối với anh mà nói cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhưng có thể chết ít bao nhiêu hay bấy nhiêu. Dù sao hiện giờ Đường Hạo cũng đã liên lạc được với quân đội, muốn dàn xếp ổn thỏa chắc chỉ cần một hai tháng, không phải anh không nuôi nổi.
Anh đang tập trung xem, Hải Mạt Mạt lại chui vào, nằm trong lòng anh. Tổng giám đốc Đường mắt nhìn thẳng: “Con còn đang bị thương đấy, không được nghịch ngợm, vào trong hòm nằm đi.”
Hải Mạt Mạt lật người, hai tay chống hai bên vai anh, từ trên cao nhìn xuống: “Ba, ba không sao chứ?”
Đường Ngạo không hiểu: “Ba làm sao?”
Hải Mạt Mạt ngửi ngửi người anh, cuối cùng lại không nói gì. Cánh tay thô ráp của tổng giám đốc Đường bị bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy, hô hấp lướt qua khuôn mặt, anh nghiêng mặt sang bên: “Quay về tiếp tục ngâm đi, ngoan.”
Hải Mạt Mạt khẽ hôn lên má anh, ngoan ngoãn bò về trong hòm. Tổng giám đốc Đường khống chế mình không được nhìn về phía cô: “Nhức đầu thì nói cho ba ngay nhé.”
“Dạ.” Hải Mạt Mạt đáp.
Tổng giám đốc Đường cả đêm không ngủ.
Lúc anh rời giường nghe thấy dưới tầng có tiếng còi, anh mở cửa sổ ra, thấy Đường Hạo đang làm đặc huấn. Mặc dù bây giờ không ở trong quân doanh nhưng anh ta cũng không nhàn rỗi. Tổng giám đốc Đường vốn khinh thường tham gia mấy hoạt động tự hành xác kiểu đó nhưng lần này có lẽ do anh thật sự rất rất chán bèn mặc quần áo đi xuống gia nhập vào đội ngũ.
Đường Hạo dĩ nhiên sẽ không đuổi anh về, một nhóm người bắt đầu huấn luyện thể năng.
Huấn luyện với cường độ cao cộng thêm thường xuyên lao động trí óc, cuối cùng tổng giám đốc Đường cũng không chịu nổi. Hải Mạt Mạt còn chưa ăn xong cơm tối đã thấy anh nằm xuống giường, dính gối liền ngủ mất.
Hải Mạt Mạt thu dọn bát đũa bỏ vào trong hộp, lát nữa sẽ có người ở nhà bếp tới mang đi. Trên người cô vẫn chỉ quấn một cái khăn tắm, nhưng lần này khá hơn là biết che cả ngực. Cô leo lên giường, quỳ bên cạnh tổng giám đốc Đường, một lúc lâu sau bèn áp mặt vào ngực anh, cọ cọ làm nũng: “Ba ơi.”
Đường Ngạo theo thói quen ôm bả vai của cô vỗ nhè nhẹ, ý bảo đừng làm ồn. Hai người cứ như vậy ngủ thiếp đi.
Ba tiếng sau anh tỉnh lại, thấy Hải Mạt Mạt nằm trên ngực anh đang ngủ ngon lành. Anh chỉ đành nhẹ nhàng ôm lấy cô, tháo khăn tắm ra rồi đặt vào trong hòm thủy tinh. Hải Mạt Mạt bồng bềnh trong dịch nuôi cấy, thân thể đã không còn bất kỳ vết thương nào, da thịt tinh khiết không tỳ vết như ngọc.
Tổng giám đốc Đường dùng đầu ngón tay chọc lên trán cô một cái rồi xoay người về giường tiếp tục ngủ. Đừng suy nghĩ lung tung nữa, có ý đồ đen tối với con gái thì còn ra thể thống gì.
Hôm sau, tổng giám đốc Đường đi tìm Khưu Bác. Khưu Bác là người có ý chí vững vàng, hiện giờ cũng mới mười bảy mười tám tuổi, rất thích hợp với vẻ ngoài của Hải Mạt Mạt lúc này. Hơn nữa quan trọng nhất là cậu ta không có lòng riêng, nếu bàn về thông minh, cậ