Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

đốc Đường không thèm để ý đến ông. Cha già không chịu nổi kích thích gì cả, thân mật có bằng đấy mà cũng nổi giận.
Hải Mạt Mạt ăn cơm xong lại tiếp tục nấu canh cá. Xong xuôi mới vào phòng tìm quần áo. Tổng giám đốc Đường muốn duỗi người một cái, nhưng tay vừa mới giơ lên là máu lập tức trào ra. Anh rên một tiếng, Đường tướng quân không nhịn được tới đỡ anh, giúp anh đổi tư thế thoải mái hơn.
Hải Mạt Mạt tìm hai bộ tăng y màu vàng. Quần áo hơi ẩm, cô đặt ở bên cạnh đống lửa hong khô. Trời tối hắn, khi cô đút canh cá cho Đường Hạo, Đường Hạo rốt cuộc cũng tỉnh.
Vết thương của anh ta đã kết vảy hết rồi, chỉ vì mất máu quá nhiều nên vẫn còn rất yếu. Lúc nhìn thấy Đường lão tướng quân và em trai, anh ta còn mơ màng mất một lúc. Dù sao cũng là quân nhân, ý thức khôi phục rất nhanh, anh ta lập tức nhoẻn miệng cười: “Mọi người đều ở đây à.”
Đường lão tướng quân dùng tăng y màu vàng đắp thêm cho anh ta, tự mình bưng canh cá đút cho anh ta: “Nói ít thôi.”
Hải Mạt Mạt đứng ở bên cạnh nhìn vết thương của anh ta, định liếm giúp. Tổng giám đốc Đường không chịu nổi, hừ lạnh một tiếng: “Ngày trước lau thế nào thì giờ cứ lau như thế, liếm cái gì mà liếm.”
“Vâng.” Hải Mạt Mạt dạ một tiếng, cầm chậu ra sân sau “múc nước”. Tổng giám đốc Đường cũng đau, lại còn tức giận – Ông đây cũng bị thương, sao không thấy con đến mà liếm.
Hừ!
Chỉ chốc lát sau, Hải Mạt Mạt bưng gần nửa chậu nước tới, bắt đầu giúp Đường thiếu tá lau người. Tổng giám đốc Đường vô cùng vui sướng, Đường thiếu tá đau đến mức khuôn mặt tuấn tú cũng biến hình mà vẫn nhịn không rên một tiếng. Hải Mạt Mạt rất thông cảm, cô vén tay áo lên, săn sóc nói: “Bác đau lắm hả, Mạt Mạt giúp bác tuốt. . . . . . Ưm. . . . . .”
Mấy chữ phía sau còn chưa nói ra, tổng giám đốc Đường đã lao tới, bịt miệng cô lại! !
Anh đột nhiên nhào tới khiến Đường lão tướng quân giật nảy mình, tức giận: “Làm cái gì đấy hả!? Lớn đầu mà còn lỗ mãng! !”
Vết thương trên người tổng giám đốc Đường lại chảy máu như suối. Đối mặt với vẻ kinh ngạc của Đường thiếu tá cùng trách móc của Đường lão tướng quân, anh cũng coi như không nhìn thấy: “Hải Mạt Mạt, đỡ ba về phòng! !”
“Vâng.” Hải Mạt Mạt liền đứng dậy, đỡ anh đi vào trong phòng.
Tổng giám đốc Đường mồ hôi lạnh tuôn như mưa: “Ba cảnh cáo con, về sau không được hơi tý là tuốt này tuốt nọ, có ai an ủi người ta như con không? ! Con cho rằng mình là Liên Minh Huyền Thoại đấy à, mẹ kiếp! !”
Hải Mạt Mạt không hiểu: “Không thể tuốt ạ?”
Tổng giám đốc Đường giận vỗ đầu cô, lại đau đến mức rên rỉ mấy tiếng: “Đương nhiên! Về sau không cho phép, ai cũng không được! !”
“Vâng.” Hải Mạt Mạt đặt anh lên trên giường, một lúc sau lại hỏi: “Chỉ có thể tuốt cho ba sao?”
Tổng giám đốc Đường thật sự không biết vì sao làm ba như anh lại phải hướng dẫn những vấn đề này! Những người khác nuôi con gái thế nào vậy! !
Anh gân xanh nổi lên: “Cũng không được, tóm lại về sau ai cũng không được!”
***
p/s: Tuốt ~ tuốt everywhere =))))))))))))) Cứ đụng đến tuốt là y như rằng anh không có kết cục tốt mà






Vị Hôn Thê
Một tuần sau, Hải Mạt Mạt rốt cuộc cũng liên lạc được với Cầu Đại Vân. Những người còn lại sau khi chạy ra khỏi Tập đoàn ASA liền đi về phía Bắc. Họ vốn định rời thành phố E, nhưng đến rìa thành phố lại phát hiện rất nhiều zombie.
Bọn chúng bao vây cả thành phố E, chỉ được phép vào không cho phép ra.
Mọi người không thể làm gì khác hơn là vòng về vườn thú.
Cũng may zombie mặc dù bao vây nơi này nhưng không có ý ăn thịt tất cả mọi người. Người sống sót thương vong không nhiều, chỉ có quân đội Đường lão tướng quân mang tới thì chẳng còn lại là bao.
Trái với tình hình ở thành phố E, thuốc chữa bệnh của ASA lại thành công hơn rất nhiều. Theo phương án tổng giám đốc Đường đề ra, Chính phủ dốc sức giúp đỡ tập đoàn ASA xây thêm mấy phân bộ. Thuốc mẫu là lấy từ “Người Tinh Lọc” trên người Hải Mạt Mạt. Quốc gia phái chuyên gia ngày đêm nghiên cứu, cuối cùng cũng tạo ra được dịch dinh dưỡng nuôi cấy loại vi khuẩn này với số lượng lớn.
Mà phương án được đưa ra là trước khi thân thể của người bị nhiễm chết, bảo đảm người kia ăn cơm như con người bình thường, một tuần sau tiêm thuốc. Người bị nhiễm trong vòng mười hai tiếng sẽ xuất hiện triệu chứng lâm sàng là sốt cao không giảm, có lúc thậm chí sẽ đạt đến bốn mươi năm mươi độ.
Nhưng sau mười hai tiếng sẽ khôi phục bình thường, thêm vào đó tất cả các vết thương lúc trước đều khỏi hẳn.
Tiếc nuối duy nhất là thuốc không thể giúp cơ thể con người sinh ra kháng thể. Nếu tiêm đủ liều thuốc, sau khi vi khuẩn tiêu diệt “Người Tiến Hóa” một thời gian sẽ tự động biến mất. Người được chữa khỏi nếu lại tiếp xúc với virus thì vẫn sẽ bị lây như thường.
Mà nếu như tiêm quá liều, mạch máu sẽ nổ tung mà chết.
Nhưng dù thế nào cũng vẫn tốt hơn bó tay trước bệnh dịch. Vậy nên thuốc điều trị lập tức được đưa vào sản xuất. Có thể tưởng tượng, khi tin tức có thuốc chữa được virus zombi