Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.
hực. Cái gì mà lúng túng, cái gì mà băn khoăn cũng ném lên chín tầng mây hết rồi.
Khi đó trên người Hải Mạt Mạt chỉ mặc một chiếc áo quây ngắn màu xanh lá cây, phía dưới mặc một cái quần ngắn màu hồng nhạt. Áo sơ mi màu trắng như có như không vắt bên hông. Da thịt như sương như tuyết.
Mái tóc dài màu vàng kim thỉnh thoảng lại cọ lên thắt lưng cường tráng của anh như trêu chọc, trong mắt anh rừng rực lửa! Cô lại lẳng lặng lùi đến cuối giường, đôi môi đỏ hé mở, khẽ khàng rên rỉ ra tiếng. Đó là một loại âm thanh mất hồn quyến rũ khi ân ái.
Là khi giống đực hoàn toàn chinh phục giống cái, giống cái đau đớn lại vui thích thuần phục.
Anh cũng không nhịn được nữa, đột nhiên nhào qua: “Mẹ kiếp! Hải Mạt Mạt, hôm nay ông đây phải giết chết con!”
Quân Đội Zombie
Trên ga giường trắng như tuyết, cô bị đẩy nằm dài xuống giường, mái tóc xõa ra như dòng suối màu vàng kim che phủ cả nửa giường.
Đường Ngạo khó nhọc thở dốc. Trong đôi mắt trong veo của Hải Mạt Mạt phản chiếu khuôn mặt anh. Giọng nói của anh như nghẹn ở cổ họng, cúi đầu thở dốc giống như dã thú: “Mạt Mạt. . . . . .”
Hải Mạt Mạt đưa ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve cằm anh. Cô hơi nheo mắt lại, dưới ngọn đèn mờ ảo trông cô giống như một yêu tinh thấm men say, đẹp đến rung động lòng người.
Đường Ngạo đang có chút nóng nảy cũng bị giam cầm trong đôi mắt dịu dàng mê hoặc ấy. Anh nhẹ nhàng hôn lên mí mắt tinh tế của cô. Nơi cứng rắn cũng đã chạm vào bí cảnh đào nguyên, anh mê say chậm rãi thăm dò.
Anh thở dốc ôm Hải Mạt Mạt lên, ga giường dưới người ướt một mảng lớn, phía trên lấm tấm mấy chấm đỏ. Ánh mắt của anh dán chặt lên khuôn mặt Hải Mạt Mạt, cô toát rất nhiều mồ hôi, tóc vàng như tơ dính vào gò má như ngọc, hai bên má ửng hồng.
Đôi mắt cô cũng như được phủ một tầng hơi nước. Nếu nói ‘kiều diễm ướt át’, trong đời anh rốt cuộc cũng được chứng kiến.
Anh lập tức lại cứng lên rồi.
Hải Mạt Mạt cũng có chút nghi ngờ: “Ba xong chưa?” Trong lòng Tổng giám đốc Đường ngứa ngáy, hai lần trước anh đúng là đã phí của trời! Anh còn muốn một lần nữa, Hải Mạt Mạt lại lập tức bò dậy: “Vậy kem của Mạt Mạt đâu? !”
“. . . . . .” Tổng giám đốc Đường gọi điện thoại cho Tô Bách. Mặc dù lúc này đã là nửa đêm, nhưng sau khi điện thoại thông, anh vẫn chẳng hề xấu hổ mà đưa điện thoại di động cho Hải Mạt Mạt, còn mình đi đổi ga giường. Hải Mạt Mạt cũng không khách khí, lập tức ngọt ngào gọi thức ăn: “Chú Tô Bách, Mạt Mạt muốn ăn kem va-ni, kem việt quất, kem khoai môn, kem. . . . . .”
Cô chọn một đống. . . . . .
Đêm đó kết thúc trong sự chưa thỏa mãn của tổng giám đốc Đường và mùi kem khắp phòng.
Hôm sau, tổng giám đốc Đường vừa rời giường liền thủ tiêu ga trải giường, sau đó anh chỉ huy zombie đưa tất cả đồ ăn fan tặng đến một container.
Anh còn dặn Tô Bách chia đồ điện đến tất cả container. Thiết bị sưởi ấm, tủ lạnh v…v… đều không thiếu được. Chỉ riêng TV là có một cái duy nhất. . . . Cho mỗi con một chiếc, chúng nó lại tuốt ống, rất hại sức khỏe.
Tô Bách xây một cái nhà ăn nhỏ ở bên ngoài lưới cách ly thành phố E, còn mời đầu bếp chuyên nghiệp về. Mặc dù có rất nhiều đồ ăn chín, nhưng ăn nóng, tươi sốt cũng rất cần thiết.
Tổng giám đốc Đường không thiếu tiền, dựa theo giá trị con người anh bây giờ, có tờ 1000 tệ rơi trước mắt anh cũng khinh không thèm nhặt. Dĩ nhiên, nếu gặp thật có lẽ sẽ vẫn nhặt.
Sau khi nhà ăn xây xong, đến giờ cơm sẽ có người đưa thức ăn tới. Anh không quá kén chọn, nhưng phần ăn của Hải Mạt Mạt thì phải làm riêng. Bởi vì đầu bếp chính là đầu bếp ở ASA lúc trước.
Ông ta đầu óc linh hoạt, làm được mấy ngày liền xin Đường Ngạo bỏ vốn đầu tư xây một khách sạn ở đây. Đường Ngạo thấy ông ta làm việc kỹ lưỡng, lập tức đồng ý. Ông ta mặc dù trên danh nghĩa là đầu bếp chính, nhưng trên thực tế chẳng khác gì Địa chủ. Mỗi tháng nộp lên bao nhiêu tiền, Đường Ngạo giàu nứt đổ nổ vách nên cũng không thèm để ý.
Anh chỉ muốn chăm sóc Hải Mạt Mạt tốt là được.
Tô Bách cũng cảm thấy đi lại không tiện, bèn lên kế hoạch xây tổng bộ của ASA ở thành phố B. Vậy Đường Ngạo làm việc cũng dễ dàng hơn, dù sao hiện tại anh cũng đang nắm trong tay 65% cổ phần.
Tổng giám đốc Đường dựng cho mình một gian phòng làm việc, đám fan phía ngoài vô cùng nhiệt tình, anh cảm thấy mình cũng nên làm chút gì đó. Dù sao bây giờ anh cũng dư thừa thể lực, hoạt động một chút cũng không sao. Hơn nữa nhân lực đang thiếu thốn.
Anh lên mạng tìm kiếm, phát hiện quốc gia hiện giờ đã dọn sạch được tám tỉnh, những nơi chưa dọn hoặc đã dọn nhưng virus bùng phát trở lại vẫn còn rất nhiều.
Sau khi tìm hiểu kĩ càng hơn một chút, anh phát hiện zombie ở những nơi khác đa phần vẫn là màu xanh dương, màu bạc không nhiều lắm chứ đừng nói đến màu vàng.
Điều tra xong, trong lòng anh cũng nắm chắc phần thắng. Lập tức gọi điện thoại cho Đường lão tướng quân: “Những khu vực khác, con sẽ dẫn người giúp ba dọn dẹp.”
Đường lão tướng quân biết rõ tính nết anh: “Điều kiện là g