The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342171

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.

ớt: “Buông. . . . . . ra. . . . . .”
Vẻ mặt Hải Minh Tiển không cam lòng, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng chó sủa, một bóng đen từ trên cửa trượt xuống, suýt nữa bắn trúng trán hắn. Hắn giậm chân một cái, đành tức giận buông Hải Mạt Mạt ra. Đường Ngạo đưa cánh tay phải còn lại ôm lấy Hải Mạt Mạt, bản sao của Hải Minh Tiển mang người vội vã rời đi.
Hai ba phút sau Hải Minh Tiển mặt và đầu bê bết máu mới theo Đường Hạo chạy tới. Một bóng người gầy gò đứng trên mặt đất đầy máu tươi, lẳng lặng nhìn Đường Ngạo.
Đường Hạo chào bằng quân lễ, anh ta cũng không đáp, một lúc sau anh ta mới hỏi: “Lơ là sơ suất như vậy là nguyên tắc làm việc của đội cậu à?”
Đường Hạo cúi đầu, một lát sau anh ta mới lạnh nhạt nói: “Cứu người.”
Đợi đến khi người kia dẫn người rời đi, Hải Minh Tiển mới sai người ôm lấy Hải Mạt Mạt. Anh ta định băng bó cho Đường Ngạo trước, nhưng khi thấy Đường Ngạo máu me bê bết, cũng không khỏi đỏ viền mắt.
“Tôi sẽ chết sao?” Người nằm trên mặt đất yếu ớt hỏi, Hải Minh Tiển vội vàng lắc đầu: “Không đâu, chỉ cần não cậu không sao, tôi có thể nghĩ cách.”
Máu từ miệng Đường Ngạo bắt đầu trào ra: “Hải Minh Tiển, tôi đã làm chuyện có lỗi với Mạt Mạt. Nếu như còn có thể cứu, anh hãy cố gắng cứu sống tôi. Nếu như thực sự không cứu được, tất cả tài sản dưới danh nghĩa của tôi sẽ do Hải Mạt Mạt thừa kế. Công việc cụ thể cứ tìm cố vấn pháp luật của ASA – luật sư Trương Đông Lâm.”
Hải Minh Tiển sai người đưa bàn giải phẫu tới, đặt anh lên giường: “Nhất định.”
Đường Ngạo gật đầu, sau đó không còn bất cứ động tĩnh gì nữa.






Ngốc Nghếch, Xéo Đi!
Đường Ngạo vừa tỉnh lại đã nhìn thấy Hải Mạt Mạt, còn chưa nhìn rõ hoàn cảnh, anh đã nổi giận.
Khi đó mắt Hải Mạt Mạt đỏ lừ, trên người mặc tùy tiện một bộ đồng phục ko biết của ai. Tóc rối xõa sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt đến nẻ cả da.
Tổng giám đốc Đường đời này ghét nhất là ‘hàng cao cấp mà đóng gói đểu’, vừa thấy cô như vậy liền tức nổ phổi: “Các người mù hết rồi à! Dám để con gái tôi thành ra thế này!”
Hải Mạt Mạt nắm tay anh, mắt đỏ lên, lại chực khóc. Hải Minh Tiển thật phục anh luôn: “Cậu đúng là. . . . . . Cực phẩm!”
Hải Minh Tiển tiêm hai ống thuốc vào dây truyền nước của anh, chỉnh lại tốc độ chảy: “Thể chất của cậu có chút kỳ lạ, mấy ngày qua tôi vẫn đang nghiên cứu mẫu máu của cậu. Cậu có thấy thân thể mình có chỗ nào khác lạ không?”
Đường Ngạo tức giận: “Ông đây làm zombie mấy tháng liền, con mẹ nó, lúc này anh lại hỏi ông đây có chỗ nào khác lạ không?”
Hải Minh Tiển lắc đầu: “Trong cơ thể cậu có thành phần của cả Người Tinh Lọc và Người Tiến Hóa nên hiện giờ cậu có đặc điểm của cả hai loại. Cho dù đã tiêm Người Tiến Hóa nồng độ cao nhất thì trong não cậu vẫn tồn tại thành phần Người Tinh Lọc. Cho nên cậu có thể tiến hành trao đổi ngôn ngữ như con người, não cũng vẫn hoạt động bình thường.”
Đường Ngạo bắt đầu hiểu ra: “Khó trách, tôi có thể nghe hiểu tiếng zombie.” Nghĩ vậy, anh lại bất bình, “Con mẹ nó, có khi nào biến thành tâm thần phân liệt không?”
Hải Minh Tiển mặc kệ anh, một lát sau, tổng giám đốc Đường lại hỏi: “Tên Tưởng Hồng Phúc kia thì sao?”
Hải Minh Tiển sắp xếp xong đống thuốc tiêm, lại bôi chút dịch nuôi cấy của Hải Mạt Mạt lên người anh: “Tôi lấy được ít máu của hắn từ trên người cậu, là dung hợp gene. Hắn ta đã kết hợp gene của một số loài động vật vào gene của mình, nhờ vậy hắn có được đặc điểm của những loại động vật ấy.”
Tổng giám đốc Đường hít sâu một hơi: “Tôi nhất định phải giết chết thằng ôn đấy.”
Hải Minh Tiển đăm chiêu: “Không dễ đâu.”
Đường Ngạo nổi giận: “Có anh ở đây để làm cái quái gì, ngay cả bản sao mình làm ra cũng không vượt qua được?”
Hải Minh Tiển hơi trầm ngâm: “Cũng không phải không làm được, chẳng qua dung hợp gene và mở khóa gene không giống nhau. Để tôi giải thích nhé, mở khóa gene thì bề ngoài cậu vẫn giống con người. Chỉ thay đổi sức mạnh, tốc độ, thính lực, thị lực v…v… Loại sửa đổi này gần như không có tác dụng phụ.”
Tổng giám đốc Đường liếc xéo anh ta: “Mỗi tội không đánh lại được dung hợp gene của người ta thôi.”
Hải Minh Tiển đưa tay đẩy mắt kính gọng vàng lên: “Dung hợp gene là thêm những ưu thế trong gene động vật vào bộ gene của mình. Có lẽ trong thời gian ngắn sẽ đạt được thành quả không tưởng, nhưng đặc điểm của những gene này sẽ nhanh chóng biểu hiện ra ngoài. Ví dụ như người dung hợp gene của chim ưng sẽ có thị lực của chim ưng, nhưng sẽ xuất hiện đặc điểm của chim ưng như có lông chẳng hạn.”
Đường Ngạo hiểu ra, mở khóa gene giống như thăng cấp bình thường. Còn dung hợp gene giống như bật hack. Thăng cấp mặc dù chậm, nhưng chắc chắn. Bật hack thì có trâu bò đấy, nhưng sớm muộn gì cũng gặp quả báo: “Thằng ôn Tưởng Hồng Phúc này nếu muốn đối phó với ông đây giờ cũng ra tay được rồi đấy.”
Nhắc đến tay, anh mới chợt nhớ tới tay trái của mình!! Anh vội vàng nhìn lại. Lúc ấy Hải Minh Tiển đã ăn xong cả bữa cơm rồi. Lối suy nghĩ của anh đú