Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.
rận gió thổi tới, Tưởng Hồng Phúc đã nhào đến. Trong tay anh còn cầm đao quân dụng, lúc này đành buông Hải Mạt Mạt ra xoay người đỡ, tay kia đồng thời bắn mấy phát.
Nào ngờ viên đạn bắn vào người Tưởng Hồng Phúc chỉ khiến quần áo trên người hắn rách vài lỗ, hoàn toàn không chảy máu.
Tưởng Hồng Phúc cười khan: “Khách mời của chúng ta thật không hữu nghị. Nhưng không sao, nể tình cậu đường xa tới tham gia hôn lễ cuả chúng tôi, tôi không so đo với cậu.”
Đường Ngạo sắp phát điên rồi: “Mày lại làm chuyện điên rồ gì vậy?”
Tưởng Hồng Phúc cười ha hả: “Đường Ngạo, tao cực kỳ thích vẻ mặt này của mày đấy, mày biết không! Cực kỳ thích cái vẻ tự ngông của mày, sau đó lại phát hiện mấy trò khôn vặt ấy của mình chỉ là phí công, cuối cùng tuyệt vọng bất lực như con kiến. Ha ha ha ha!”
Dứt lời, hắn đột nhiên nhào về phía trước, sức tay mạnh vô cùng! Đường Ngạo giãy giụa không được. Tưởng Hồng Phúc lại đưa tay ấn nút trên vách tường, mặt tường tách ra hai bên, lộ ra một bức tường thủy tinh.
Hắn không chút hoang mang ném Đường Ngạo ra sau tường, tường thủy tinh khép lại. Đường Ngạo có thể nhìn thấy từng động tác của hắn, hắn cười điên cuồng không dứt: “Đường tổng, trước kia chơi đùa vị hôn thê của mày, mùi vị quá bình thường. Hi vọng con gái của mày sẽ không khiến tao thất vọng.”
Đường Ngạo tái cả mặt, anh dùng sức cố gắng phá tường thủy tinh, thế nhưng bức tường nhìn như trong suốt này không biết làm bằng chất liệu gì mà không tài nào phá được. Tưởng Hồng Phúc chậm rãi cởi áo khoác của mình: “Đường tổng đừng vội, kịch hay còn dài mà.”
Dứt lời, hai tay hắn đưa ra xé một đường trên váy cưới của Hải Mạt Mạt, lộ ra da thịt trước ngực trắng nõn mịn màng.
Chọc Giận
“Tưởng Hồng Phúc!” Đường Ngạo trợn mắt, càng thêm điên cuồng đập tường thủy tinh. Tưởng Hồng Phúc tay trái nâng cằm Hải Mạt Mạt lên, cười đến lạnh cả người: “Đúng, chính là vẻ mặt ấy. So với tưởng tượng của tao càng khiến người ta khoái trá hơn.”
Hắn cúi người khẽ hôn cái cằm trơn bóng mịn màng của Hải Mạt Mạt, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, là giọng Hải Minh Tiển. Anh ta lạnh nhạt nói: “Nhanh lên một chút, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.”
Tưởng Hồng Phúc vui vẻ đáp: “Biết rồi ‘nhạc phụ đại nhân’.”
Đường Ngạo như bị sét đánh, tên bản sao này gả Hải Mạt Mạt cho Tưởng Hồng Phúc!
Hắn định thần nhìn lại, chỉ thấy Hải Mạt Mạt dưới người đã mở mắt ra, môi cô còn dính vết máu, ánh mắt mang theo chán ghét không nói được thành lời. Hắn tức giận lôi Hải Mạt Mạt lên, đột nhiên lỗ chân lông toàn thân mở ra, một lớp lông cứng rắn màu đen bắt đầu mọc ra.
Hải Mạt Mạt cũng không biết đây là cái gì. Cô muốn chạy, Tưởng Hồng Phúc lại đè chặt lấy cô, tay phải bóp cổ cô.
Hai chân Hải Mạt Mạt đá đạp lung tung, mặc dù không thể thở rất khó chịu, nhưng cô không chết được. Hai tay cô móc thẳng vào mắt Tưởng Hồng Phúc! Tưởng Hồng Phúc phát ra một tiếng gào như dã thú, đồng tử biến thành dựng đứng.
Lúc đó nhìn hắn kinh khủng như một con tinh tinh khổng lồ vậy, xui xẻo là Hải Mạt Mạt không thể động đậy.
Đường Ngạo dùng hết mọi cách, cuối cùng cũng đánh vỡ được tường thủy tinh. Anh trực tiếp nhào tới, dùng xương tay trái đã bị mài đến biến hình đâm thẳng vào lưng Tưởng Hồng Phúc.
Nhưng thân thể Tưởng Hồng Phúc không biết đã được cải tạo như thế nào mà xương ngón tay cứng rắn nhất cũng chỉ có thể xé được một miếng da lông của hắn. Hắn xoay người, khiêng Đường Ngạo lên, dùng sức ném xuống đất.
Đường Ngạo cũng điên rồi, anh lập tức bò dậy, xông lên đánh cùng Tưởng Hồng Phúc
Tưởng Hồng Phúc khỏe vô cùng, lập tức vặn gãy cánh tay trái của anh. Anh mím môi, giật cánh tay trái xuống làm vũ khí liều mạng cùng Tưởng Hồng Phúc. Tưởng Hồng Phúc vừa rồi nuốt phải một ngụm máu, lúc này ngũ tạng lục phủ cũng như bị thiêu cháy, không thể tung ra hết sức. Hải Mạt Mạt đã sớm tỉnh, vẫn nằm im lặng lẽ nghĩ cách. Ngụm máu vừa rồi suýt nữa đã phải tự cắn đứt lưỡi mình.
Cô nhổ ra một ngụm bọt máu, lật người ngồi dậy, bên cạnh không có vũ khí, cô lập tức nhặt khẩu súng Đường Ngạo vứt trên đất lúc đi vào, lập tức nhào qua, chỉ thẳng vào lỗ tai Tưởng Hồng Phúc mà bắn.
Tưởng Hồng Phúc không kịp đề phòng, trong đầu chấn động ông ông không ngừng.
Đường Ngạo nhân cơ hội đẩy ngã hắn xuống đất, lập tức dùng cánh tay của mình chọc vào cổ hắn. Tưởng Hồng Phúc lần trước mai phục Đường Ngạo đã bị Gâu Gâu cắn đứt một cánh tay, hiện giờ tay hắn là tay giả.
Hắn dùng sức giơ cánh tay giả bằng sắt lên thụi vào lưng Đường Ngạo. Đường Ngạo chỉ cảm thấy như phối cũng bị đánh bay ra rồi. Nhưng anh nhất quyết không buông tay, trong đôi mắt màu vàng kim chứa đầy sát khí điên cuồng!
Tưởng Hồng Phúc thật ra vẫn có chút sợ anh, trong ấn tượng của hắn, Đường Ngạo trước kia không phải người như vậy. Anh trước kia chỉ cần có một cơ hội sống nhỏ nhoi sẽ không bao giờ chịu hy sinh cùng chết với kẻ địch.
Hắn nhận ra sau khi nuốt phải một ngụm máu của Hải Mạt Mạt