Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

ng là luôn khác người.
Đường Ngạo nhìn một cái, cảm giác tay trái vẫn còn, chỉ không nhúc nhích được thôi. Anh thoáng yên tâm: “Tay tôi sao rồi?”
Hải Minh Tiển ừ một tiếng: “Đã làm xong giải phẫu, chỉ cần cậu đừng lộn xộn thì sẽ khỏi nhanh thôi. Về sau cậu đừng tùy tiện dùng xương của mình, quý lắm đấy.”
Đường Ngạo tuy ngoài mặt vẫn không phục nhưng trong lòng cũng có vài phần kính sợ . . . Người này nhìn mới khoảng ba mươi, không hiểu sao đào đâu ra lắm tài năng vậy!
Cứ nghĩ đến chuyện người ba này của Hải Mạt Mạt ưu tú hơn mình, anh liền không khống chế nổi lòng háo thắng của mình. Mẹ nó, nhưng xui xẻo một nỗi tay này thực sự là kỹ thuật điêu luyện vàng ròng 24k.
=皿=
Anh hậm hực hừ một tiếng rồi lại tự an ủi bản thân, tốt xấu gì hiện giờ mình cũng giàu hơn tên này! Còn đẹp trai hơn nữa, fan chắc chắn cũng đông hơn. Số phụ nữ qua tay anh cũng nhiều hơn, điều ấy chứng tỏ kỹ thuật của anh ở phương diện nào đó đảm bảo tốt hơn anh ta! À mà. . . . . . Khoan, lúc Angela xem phim không biết có rủ anh ta xem cùng không. Nếu anh ta có xem, vậy chỉ sợ kỹ thuật cũng không tồi. . . . . .
Hừ, nhưng dù thế nào hiện giờ anh ta vẫn chỉ là một tù nhân mà thôi! Tổng giám đốc Đường cố gắng tự tìm cho mình một đống ưu điểm, cuối cùng cũng cân bằng được tâm trạng.
Lúc Hải Mạt Mạt quay lại đã thay một chiếc váy liền trắng, mái tóc dài của cô vừa được gội, giờ xõa qua vai buông tới bắp chân. Hải Minh Tiển liền cầm máy sấy tới, không cần anh ta nhắc Hải Mạt Mạt đã nằm sấp xuống để anh ta sấy tóc.
Đường Ngạo đã học được kinh nghiệm xương máu từ lần trước: “Anh đã lấy cái máy phát tín hiệu chết tiệt trong đầu Mạt Mạt ra chưa?”
Hải Minh Tiển lúc trước còn đang phấn chấn, lúc này lại ngồi xuống có vẻ mệt mỏi: “Vẫn chưa, cho nên Mạt Mạt tạm thời không nên đi đâu hết. Tôi ngủ một giấc, ngày mai chuẩn bị giải phẫu.”
Tổng giám đốc Đường tỏ vẻ khinh thường: “Thời khắc mấu chốt thế này mà anh còn muốn ngủ!”
Hải Minh Tiển không thèm để ý: “Giải phẫu cần mở hộp sọ, không qua loa được.”
Tiếng máy sấy tóc vang lên, mái tóc Hải Mạt Mạt như những sợi tơ vàng bồng bềnh. Động tác của Hải Minh Tiển rất nhẹ nhàng, Hải Mạt Mạt ngoan ngoãn nằm trên đùi anh ta giống như con cừu nhỏ dễ bảo. Đường tổng không khỏi có chút ghen tị: “Hải Mạt Mạt, qua đây với ba nào!”
“Dạ!” Hải Mạt Mạt chạy đến bên cạnh anh, đôi tay nhỏ nhắn chống cạnh giường anh, đôi mắt trong veo như nước nhìn anh đăm đăm. Lúc này anh mới cảm thấy dễ chịu đi một chút, lại sờ sờ mặt cô: “Mấy ngày nay có phải lại không ngủ đúng không?”
Hải Mạt Mạt cọ cọ vào mặt anh: “Ba cứ ngủ suốt, Mạt Mạt lo lắm.”
Đường tổng rất hưởng thụ, chỉ vào má mình: “Hôn ba một cái nào.”
Hải Mạt Mạt nhanh chóng tiến lên, hai bàn tay nhỏ nhắn nâng mặt anh lên, đột nhiên hôn lên môi anh. . . . Là một nụ hôn lưỡi bất ngờ!
Hải Minh Tiển biến sắc, một tay túm lấy Hải Mạt Mạt kéo về bên mình: “Hải Mạt Mạt!”
Hải Mạt Mạt không hiểu, cô thường xuyên hôn Đường Ngạo như vậy, Đường Ngạo cũng chưa bao giờ ý kiến. Lúc này Đường Ngạo cũng không biết nên nói gì, Hải Minh Tiển tức giận: “Không thể hôn ba mình như vậy!”
Hải Mạt Mạt nhìn anh ta, lại nhìn Đường Ngạo, vành mắt đỏ lên . . . . Mạt Mạt lại làm sai gì sao?
Hải Minh Tiển nắm tay cô: “Trước kia con còn nhỏ nên không dạy con quan hệ giữa nam và nữ. Nhưng hiện giờ con đã lớn vậy rồi, không thể tùy tiện hôn người khác như vậy.”
Sau đó, anh ta lại định giảng cho Hải Mạt Mạt một vài vấn đề về nam nữ. Đường Ngạo mất tự nhiên: “Anh có thể đi ngủ trước được không, lấy cái máy nhận tín hiệu kia ra rồi hẵng lên lớp giáo dục tư tưởng đạo đức nhé?”
Hải Minh Tiển ngẫm lại, cũng thấy đúng. Anh liền để Hải Mạt Mạt ở lại đây còn mình thì đi ngủ trước. Hải Mạt Mạt ngoan ngoãn ngồi ở ghế dựa cạnh giường, chờ anh ta vừa đi xong lập tức liền nhào tới bên giường Đường Ngạo.
Cô không hiểu: “Vì sao ba con lại tức giận vậy?”
Đường Ngạo cầm tay cô, nhẹ nhàng kéo cô xuống nằm cạnh anh: “Hải Mạt Mạt, ba không biết con có hiểu hay không, nhưng ngày hôm qua thằng ôn Tưởng Hồng Phúc kia thật sự khiến ba tức điên lên rồi.”
Hải Mạt Mạt gật đầu: “Mạt Mạt cũng ghét hắn!”
Đường Ngạo để cằm cô tựa vào vai mình: “Nhưng khi ấy, ba cũng đột nhiên nhận ra được một chuyện rất đáng sợ. Hải Mạt Mạt, có lẽ ba không thể nào chấp nhận được sẽ có một ngày con kết hôn, sinh con, ở bên một người đàn ông khác cả đời. Con hiểu không?”
Hải Mạt Mạt ra vẻ như rất hiểu: “Mạt Mạt cùng ba Hải và ba Đường ba kết hôn, sinh con, ở bên nhau cả đời.”
“. . . . . .” Tổng giám đốc Đường thật ưu thương, “Hải Mạt Mạt, ba biết mình không nên có suy nghĩ như vậy. Chỉ cần ba không có ý nghĩ đó, ba còn có thể cùng mọi người tiếp tục chơi đùa vui vẻ. Nhưng. . . . . . Nhưng có đôi khi con người ta muốn khống chế bản thân thật sự rất khó. Ba bây giờ không thể nào tưởng tượng được ngày mình tham gia hôn lễ của con, nhìn con nắm tay một người đàn ông khác, sống hạnh phúc cả đời. Hải Mạt Mạt, nếu. . . . Nếu ba và Hải Minh Tiển con chỉ có thể chọn ở cùng một người s


XtGem Forum catalog