Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2210 lượt.

cho rằng anh ta đến để lên mặt, dưới cơn giận dữ lại lao lên, cũng không để ý thân phận thủ lãnh của anh ta, đè anh ta nằm bẹp dí. Tô Bách hô Táng tận lương tâm cứu mạng. Sau đó Hải Lam chạy đến, nó chạy rất nhanh, nhưng Hải Mạt Mạt thấy rõ ràng nó vừa chạy vừa dùng tiếng zombie cao giọng kêu: “Mẹ nó dừng tay! Buông tên khốn kia ra, để đó cho tôi!!” Tô Bách. . . . Lại bầm dập mặt mũi.






Đỉnh Cao Của Khốn Nạn
Ba ngày trôi qua, Đường Ngạo đương nhiên không nói cho người trong doanh tin tức quân đội cứu hộ rút lui. Bằng này người anh còn sợ không đủ, nói xong họ chạy tất thì sao. Dù thế nào đi nữa, uy tín của Chính phủ vẫn hơn cá nhân.
Khi đó một mình anh ở đây làm gì? Chơi với bọn mất nết này chắc?
Đừng có đùa.
Nhưng sau hôm rút lui, Đường Ngạo nghe được tin tức từ một người may mắn còn sống sót mới ra nhập. . . Zombie tập kích sân bay.
Ví dụ như hút nước, nén, gói, sử dụng kỹ thuật đóng gói chân không bảo quản thức ăn dễ biến chất. Dự trữ lương thực cho mọi người.
Việc đầu tiên là lọc nước. Bởi vì điều kiện có hạn, anh dùng cát và than để lọc. Vốn nguồn nước của vườn thú lấy từ hệ thống cung cấp nước uống trong nhà máy. Giờ nhà máy không hoạt động nữa, dẫn nước vô cùng bất tiện. Đường Ngạo vốn có bơm nước tưới hoa màu, nước uống đương nhiên cũng lấy từ sông Bách Lộ. Nhưng nước sông thiên nhiên đương nhiên không thể sạch trăm phần trăm. Hiện giờ tiết trời đã ấm dần lên, không may để xảy ra bệnh dịch thì không hay.
Anh lọc qua nước, mặc dù quá trình đơn giản, nhưng chất nước cũng coi như bảo đảm. Tỷ lệ phát bệnh đương nhiên cũng giảm đi rất nhiều.
Thứ hai là trừ độc, do đám Ngô Hoa định kỳ đổ dịch trừ độc quanh khu sinh hoạt, khu gia công.
Thứ ba là bảo quản dược liệu gia công.
Thứ tư là những thứ thợ may chế tác.
Mấy thứ này đều phiền toái vô cùng, anh giao hết cho chuyên gia phụ trách, lúc nông nhàn thì làm gia công. Tất cả mọi người gọi anh là Chu Bái Bì [1'>, một người bị anh bẻ thành ba đoạn sử dụng. Nhưng đi theo anh đúng là vô cùng thực tế, mọi người nói tới nói lui nhưng bình thường vẫn thật lòng tôn kính anh.
[1'> Chu Bái Bì là nhân vật địa chủ ác bá keo kiệt trong tác phẩm ‘Nửa đêm gà gáy’ của Cao Ngọc Bảo.
Hôm đó, một đám mất nết đi cứu hộ những mất nết khác, lúc đi ngang qua một cửa hàng cho thuê CD lại tìm được hơn mười đĩa AV[2'>!
[2'> AV viết tắt của Adult Video – phim người lớn.
Mọi người như tìm được bảo bối, vừa về tới căn cứ, trói chắc mất nết vừa mới cứu hộ xong liền bật đầu DVD túm tụm lại xem. Một lát sau Cầu Đại Vân đi vào kiểm tra, không ngờ lại thấy cái đám này đang xem AV. Cô ba chân bốn cẳng tiến lên phía trước, chống nạnh đứng sau lưng đám mất nết, cũng xem say sưa ngon lành.
Lại một lát sau, Tô Bách đi ngang qua, Hải Lam ho một tiếng, có mất nết nhanh trí hiểu ngầm trong lòng, mang cho Tô Bách cái ghế. Tô Bách nghiêm túc nhìn chăm chú vào màn hình TV, mặt đỏ ửng. Cuối cùng thấy Cầu Đại Vân thản nhiên xem, anh cũng ngồi xuống, xem hết sức chăm chú.
Khi cả đám người đang nghiên cứu nghiền ngẫm, tổng giám đốc Đường ôm Hải Mạt Mạt đi ngang qua. Có mất nết nhanh nhảu vội vàng bê một cái ghế dựa thoải mái đến. Hải Mạt Mạt ôm cổ tổng giám đốc Đường, chỉ vào màn hình TV non nớt hỏi: “Ba, bọn họ đang hóng mát sao?”
Mọi ánh mắt đột nhiên tập trung về phía hai người, tổng giám đốc Đường thẹn quá thành giận: “Mấy người không có chuyện gì làm hả?! Ban ngày ban mặt dám ở nhà xem AV! Đúng là sỉ nhục lịch sự! Vô đạo đức!”
Đám mất nết sững sờ, lúc này Hải Mạt Mạt mới non nớt dùng tiếng zombie phiên dịch lại những gì Đường tổng nói cho chúng nó. Đường tổng ôm lấy Hải Mạt Mạt: “Tắt ngay!” Anh tiến lên rút đĩa ra, nghĩ nghĩ một lát lại lục soát tất cả đĩa trên giá, tịch thu xong anh nói: “Tô Bách, Cầu Đại Vân, hai người ra đây cho tôi!”
Ngoài phòng có một khoảng sân cỏ cho khách chụp hình, trên sân cỏ có tượng đá mười hai con giáp. Tô Bách và Cầu Đại Vân đứng trên sân cỏ, Đường Ngạo hận ‘nhôm không rèn được thành thép’: “Hai người không có tý ý thức nào sao, hả? Trong doanh nhiều người như vậy, hai người trốn ở trong phòng cùng một đám mất nết xem sex! Không đỏ mặt à?”
Tô Bách lúng ta lúng túng không nói, Cầu Đại Vân buông tay: “Cái đám nhũn như con chi chi đấy mà cũng coi là đàn ông ấy hả?!”
Đường Ngạo lườm cô một cái, cô vội vàng xua tay, “Đương nhiên đương nhiên là trừ Đường tổng ra.”
Lúc này Đường Ngạo càng giận dữ hơn: “Vậy sao cô không nhằm vào tôi đi, giỏi thật!”
Lúc này đến lượt Cầu Đại Vân cứng họng. Đường Ngạo lại mắng Tô Bách: “Nhất là cậu, bảo cậu vô dụng cậu còn giả vờ vênh váo! Thích Kiều Tiểu Vũ mà không tỏ tình, chờ người khác đưa vào tận lòng cậu chắc?! Lại còn xem sex, mẹ nó, thế mà cũng nghĩ ra được!”
Tô Bách đỏ đến tận cổ : “Em. . . . . . Anh Ngạo, anh hiểu em mà. Em dù có ý đồ cũng không có gan làm! Chúng em thật sự không có tiếng nói chung!”
“Không có tiếng nói chung? !” Đường Ngạo vung tay lên ý bảo Cầu Đại Vân ôm Hải Mạt Mạt r