Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.

t đậu gì đó. Anh bây giờ thiếu nhất cái gì? Vũ khí. Mặc dù có súng thuốc mê, thuốc mê các loại của vườn thú nhưng đối với anh mà nói vẫn còn thiếu rất nhiều.
Trong nước mặc dù không quản lý súng ống quá nghiêm ngặt, nhưng trên chợ đen, trùm vũ khí đạn dược cũng là cáo già. Bây giờ có được thuốc giải, lúc đánh nhau với zombie không khác gì được thêm một mạng.
Anh tin những tên trùm này nhất định có hứng thú.
Đường Ngạo bắt đầu lén lút tìm tung tích những kẻ đó. Lúc trước anh tạo dựng ASA dù có dựa vào bối cảnh quân đội của ông già nhà mình, nhưng ít nhiều cũng biết một chút về địa bàn hoạt động của họ.
Anh đã sai đám người Cầu Đại Vân đi tìm, cũng nhanh chóng có đầu mối.
Vụ giao dịch đầu tiên bắt đầu như vậy.
Đường Ngạo đương nhiên phải che mặt đến gặp. Hiện nay doanh của anh không có vũ khí mạnh, không có người, chỉ có mấy trăm tên mất nết. Còn không chống nổi Hà Hợp, sao có thể để cái đám ác đồ giết người không chớp mắt này biết thân phận của anh?
Dù ở thời đại nào, kể cả kẻ ác cũng không muốn chết dễ dàng nên đương nhiên có người cảm thấy hứng thú với cuộc mua bán này. Đường Ngạo thỏa thuận giá tiền: 800cc máu đổi tám mươi khẩu súng MG42 bình thường, mỗi khẩu kèm hai ngàn viên đạn.
Đối phương muốn dùng tiền hoặc là hoàng kim đồng giá thu mua, Đường Ngạo cự tuyệt không chút do dự.
Cuối cùng đối phương muốn thí nghiệm hiệu quả ngay trước mặt rồi mới giao dịch, lần này Đường Ngạo đồng ý.
Buổi tối, trên giường, Đường Ngạo ôm Hải Mạt Mạt, đề cập với cô bé chuyện này: “800cc máu sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe của Mạt Mạt nhưng có thể bảo vệ cả doanh, các cô chú cũng sẽ cảm kích Mạt Mạt.”
Hải Mạt Mạt vẫn nằm ở trong lòng anh, tay phải Đường Ngạo đút trong túi áo, nắm trong tay một ống thuốc mê. Lần trước lúc Hải Mạt Mạt phát sốt, anh cho con bé uống thuốc hạ sốt liền phát liều thuốc uống của con bé không giống người thường.
Đừng quên anh chuyên sản xuất thuốc, anh đã thử liều thuốc thích hợp nhất với thân thể Hải Mạt Mạt. Ống thuốc mê này có thể khiến con bé mất đi ý thức trong mười hai giờ.
Anh đương nhiên hi vọng dùng cách ôn hòa hơn để giải quyết vấn đề, nhưng thật lòng mà nói, ai lại đồng ý dùng máu mình làm giao dịch?
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng, Hải Mạt Mạt trong lòng anh lại lặng lẽ gật đầu: “Mạt Mạt sống là để lao ra vào những lúc ba cần.”
Cô bé vô cùng dũng cảm đưa tay ra. Đường Ngạo hừ lạnh, Hải Minh Tiển dạy con không tệ. Chẳng qua, họ Hải quả thực đã gây ra quá nhiều rắc rối, Hải Mạt Mạt thức thời mọi người còn có thể tiếp tục dịu dàng.
Anh ôm Hải Mạt Mạt, khẽ hôn lên trán cô bé.






Ba Mươi Năm Chuyên Ngành Lừa Đảo
Ngày hôm sau, Đường Ngạo rút 100cc máu của Hải Mạt Mạt, trước khi đi anh dặn Cầu Đại Vân coi chừng Hải Mạt Mạt. Hải Mạt Mạt ngồi ở trên giường nhìn anh, vẫn quan tâm nói: “Mạt Mạt đi cùng ba nhé.”
Đường Ngạo lắc đầu: “Con ở nhà.”
Trong lòng anh có chủ tính. Đám người buôn bán vũ khí kia đều là những kẻ giết người không chớp mắt. Anh mang càng nhiều người càng dễ lộ thân phận. Hiện giờ căn cứ không có vũ khí bảo vệ, nếu bị chúng tìm được chẳng khác nào thập tử vô sinh.
Hải Mạt Mạt cũng rất lo lắng: “Ba cẩn thận nhé.”
Trong mắt những kẻ này mạng người chỉ như con kiến.
Anh bình thản tiêm thuốc vào tĩnh mạch cổ tay người bị nhiễm. Tất cả mọi người nín thở chờ. Chỉ chốc lát sau, người bị nhiễm bắt đầu nóng lên, hơn nữa cũng xuất hiện bệnh trạng thở dồn dập.
Con ngươi Đường Ngạo hơi co lại. Sao lại xuất hiện triệu chứng nhanh như vậy? Lúc ấy Tô Bách phải qua một đêm mới bắt đầu có phản ứng. Anh vốn nhạy bén, lập tức ra vẻ tự nhiên, lạnh lùng mở miệng: “Sau mười hai tiếng sẽ sốt cao khác hẳn với nhiệt độ của người bình thường, ba ngày sau đó sẽ hoàn toàn khôi phục. Sau mười hai tiếng nữa tôi sẽ quay lại.”
Dứt lời, anh xoay người vội vã đi ra ngoài.
Khi anh sắp rời khỏi xưởng, đột nhiên người bị nhiễm kia thét dài một tiếng, tất cả mạch máu trên người phồng lên. Trên mặt giống như vẽ một tấm bản đồ, cực kỳ kinh khủng.
Đường Ngạo lập tức bước nhanh hơn, sau lưng đột nhiên có tiếng quát to: “Đứng lại!”
Đường Ngạo vô cùng tự nhiên: “Chỉ là phản ứng thuốc bình thường thôi, không cần phải lo lắng.”
Tên kia còn chưa lên tiếng, người bị nhiễm đột nhiên bụp một tiếng, mạch máu vỡ tan, máu phun như suối.
. . . . . . Mười mấy đôi mắt dồn hết vào tổng giám đốc Đường.
“Con mẹ nó đây cũng là phản ứng thuốc bình thường à?” Người đàn ông mặc tây trang màu xám tro lạnh lùng nói.
“Fuck!!” Đường Ngạo chạy đến chỗ tường rào. Anh nhún người, hai chân dùng lực, tung người nhảy qua tường rào. Sau lưng pằng một tiếng, một viên đạn sượt qua da đầu anh.
Đường Ngạo không dám ngừng một giây, vừa chạm đất liền chạy vào trong ngõ hẻm.
Tiếng súng không ngừng vang lên, thỉnh thoảng đánh bay bùn đất bên cạnh. Đường Ngạo tức phát điên. Hải Mạt Mạt! Nha đầu chết tiệt lại dám phỉnh ông đây! !
Tiếng súng như mưa, vô số zombie nghe thấy tiếng độn