Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.
tầm chín mươi người.
Đây là dưới tình huống có Hải Mạt Mạt và Gâu Gâu. Nếu không với hơn một trăm con zombie này sợ rằng bọn họ sẽ chết sạch.
Một hai tháng trước, nhìn thi thể phe địch, mọi người nôn. Mà bây giờ, đối mặt với thi thể của đồng bạn, sợ hãi dường như đã chết lặng. Thay vào đó là bi thương biến thành tức giận.
Hải Lam trịnh trọng nói: “Chúng ta cũng phải tiến hóa một nhóm zombie, không thể để mặc người ta chém giết như vậy được.”
Hải Mạt Mạt phiên dịch những lời này cho Đường Ngạo, Đường Ngạo lần đầu tiên hỏi ý kiến của cô bé: “Con thấy được không?”
Hải Mạt Mạt sững sờ, trên mặt cô bé dính đầy vết máu màu xanh lam, lông cả người Gâu Gâu cũng bị nhuộm thành màu xanh. Thật lâu sau, cô bé mới nói: “Sau khi ép tiến hóa zombie sẽ mất đi lý trí. Hơn nữa. . . . . . Bởi vì gene bị cưỡng chế nghịch chuyển nên sẽ không còn khả năng trở về làm người nữa.”
Hải Lam im bặt. Càng là tận thế, người ta sẽ càng cảm thấy sinh mạng đáng quý. Tất cả mất nết vì sao vẫn kiên cường cấm thực, chiến đấu? Vì sao biến thành bộ dạng không người không quỷ như vậy nhưng bọn họ vẫn cố gắng sống? Bởi vì bọn họ biết mình còn hi vọng, còn hi vọng sống lại lần nữa.
Nếu như nhất định phải biến thành cái xác không hồn, tất cả kiên trì cố gắng lúc trước còn ý nghĩa gì nữa? Chiến trường còn chưa quét sạch sẽ, từ xa đã truyền đến tiếng xe. Đường Ngạo ngẩng đầu lên . . . . Cuối cùng đã tới rồi sao?
Không Còn Lối Thoát
Chu Tân Quốc lần trước quá mất mặt, Tưởng Hồng Phúc đã dạy dỗ hắn một phen. Lần này là lúc hắn lấy lại mặt mũi.
“Đường tổng, lần này chỉ sợ anh có chạy đằng trời.” Chu Tân Quốc nhảy xuống xe, đám người sau lưng hắn lần này rõ ràng cảnh giác hơn rất nhiều, lập tức tìm kiếm chỗ nấp, che chắn, nhắm thẳng mục tiêu.
Mà người của Hà Hợp lại tới, Đường Ngạo hiểu hai người họ lại kết minh chứng tỏ Chu Tân Quốc đã cho nó một cái giá hấp dẫn không thể cự tuyệt. Ví dụ như hắn cho Hà Hợp nhìn sức mạnh của zombie sau khi thăng cấp.
Lần này, zombie của Hà Hợp chắn trước, đám người Chu Tân Quốc mai phục phía xa. Đường Ngạo liếc mắt nhìn mọi người sau lưng, đột nhiên nhỏ giọng nói: “Mục tiêu của hắn chỉ có tôi thôi, mọi người hãy đầu hàng.”
Cô nhàn nhạt cười một tiếng: “Trong thời buổi này, chúng tôi dĩ nhiên phải theo người mạnh nhất!”
Chu Tân Quốc quét mắt nhìn đám người, thấy không có ai nói gì mới hừ hừ hai tiếng: “Triệu tập tất cả mọi người, tôi muốn mở một cuộc họp.”
Cầu Đại Vân cùng đám người Trương Diệu Dương đi triệu tập những người khác, Ngô Hoa dẫn người cứu chữa cho người bị thương. Chu Tân Quốc nhìn những người ngã xuống đất đau đớn rên rỉ, đột nhiên mở miệng: “Hà Hợp, những thứ này đưa cho anh làm quà thăm hỏi!”
Dứt lời, hắn chỉ huy người ném những người bị thương này vào bầy zombie. Đội ngũ của Hà Hợp náo loạn, tiếng kêu thảm thiết vừa ra khỏi miệng đã kết thúc.
Những người đứng nhìn lạnh cả lòng.
Đường Ngạo nhanh chóng từ sau núi vòng đi ra ngoài, nơi này có một cái cửa nhỏ. Anh vừa mới kéo cửa ra liền biến sắc. Ngoài cửa có một người quen -Tưởng Hồng Phúc.
“Chậc chậc, không ngờ lâu rồi không gặp mà Đường tổng chẳng thay đổi chút nào. Lần trước nhếch nhác, lần này nhếch nhác hơn. Thật là khiến người ta thất vọng.” Tưởng Hồng Phúc tựa vào xe, dụi tắt xì gà trong tay, thở khẽ một hơi, “Uổng công tôi bỏ qua cảnh tượng phấn khích ở cửa trước, cố ý ở đây đợi anh.”
Con ngươi Đường Ngạo hơi co lại. Tưởng Hồng Phúc cười dài một tiếng, tay phải ấn xuống.
Đường Ngạo lúc này mới nhìn thấy bên cửa nhỏ có một chiếc xe tải, bên trong truyền ra tiếng vang tạp nham. Anh từ từ lùi về phía sau, lại phát hiện mình không thể lùi được nữa.
Không cần nghĩ anh cũng biết trong xe tải chứa cái gì.
“Đường tổng. . . . . .” Tưởng Hồng Phúc từ từ buông tay, khuôn mặt giả dối tiếc hận, “Lúc này thật sự phải tạm biệt rồi.”
Cửa xe tải được mở ra, Tưởng Hồng Phúc cùng thủ hạ lập tức trốn vào trong một chiếc xe chở tiền bên cạnh. Mười con zombie mắt xanh từ trong khoang xe nhảy ra. Bọn chúng nhìn quanh liền phát hiện Đường Ngạo đứng bên cạnh cửa nhỏ.
Sau có Chu Tân Quốc, trước có Tưởng Hồng Phúc, chung quanh là tường sâu lưới điện cao gần mười mét, anh không thể lùi được nữa.
Zombie phi tới, Đường Ngạo vẫn giơ rìu lên. Anh không phải loại người ngồi chờ chết, cho dù không còn hy vọng cũng phải dốc toàn lực phản kích.
Thế nhưng tốc độ của bầy zombie quá nhanh, người bình thường không thể nào sánh bằng. Anh dùng rìu chém bị thương một con zombie, số còn lại đã vây quanh anh.
Tưởng Hồng Phúc hút thuốc, cách thủy tinh nhìn: “Được rồi tôi rút lại lời nói lúc trước, cảnh này thật ra đặc sắc hơn phía trước nhiều.”
Đường Ngạo chém con thứ ba xông tới, đây đã là cực hạn sức mạnh và tốc độ phản ứng của anh rồi. Nhưng con thứ tư, thứ năm nhanh chóng nhào tới, phía sau còn năm con nữa.
Khi mùi hôi đập vào mặt thì anh không nhịn được nhắm mắt lại. Chỉ cảm thấy ngực chợt lạnh, một bàn tay đã đâm xuyên