Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342368
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.
vào ngực anh. Thì ra đây chính là cảm giác tử vong, anh có thể cảm thấy cái tay lạnh lẽo kia.
Anh giơ rìu chém đứt tay con zombie này, bởi vì dùng sức nên máu từ vết thương bắn tung toé.
Tưởng Hồng Phúc từ từ thưởng thức tất cả. Đường Ngạo chỉ cảm thấy trước mắt bắt đầu mờ đi, trong tầm mắt đã mất đi màu sắc. Rốt cuộc. . . . . . Vẫn. . . . .
Suy nghĩ dừng ở đây, trong đầu hoàn toàn mơ hồ. Đột nhiên bên tai truyền đến tiếng chó sủa, âm thanh kia nhất định rất lớn nếu không bây giờ anh làm sao còn nghe thấy được.
Anh chầm chậm quay đầu lại, trong tầm mắt xám trắng chỉ thấy Gâu Gâu cả người đẫm máu xanh và Hải Mạt Mạt bị thương chảy máu nhiều chỗ đang lao tới.
Hải Mạt Mạt tới chậm vì cô bé lo Chu Tân Quốc sẽ ra tay với đám người Cầu Đại Vân. Cô bé vội vã chạy tới, mái tóc vàng dài lấp lánh xinh đẹp khác thường.
Cô bé đấm bay zombie đến gần Đường Ngạo, sau đó trừng mắt nhìn bàn tay cắm ở ngực Đường Ngạo.
“Ba.” Giọng cô bé rất nhẹ, giống như sợ lớn tiếng một chút sẽ khiến Đường Ngạo phát hiện anh bị thương, sẽ ngã xuống.
Những zombie khác lại lao lên, bắt lấy Hải Mạt Mạt. Đường Ngạo dường như nghe thấy tiếng xương gãy: “Đi!” Thần trí anh mơ hồ nhưng vẫn nói, phản ứng của Hải Mạt Mạt lại là quay đầu cắn vào đầu con zombie kia!
“Ba!!” Cô bé điên cuồng hét lên, sau đó liều mạng đánh gãy xương từng con zombie xông lên. Những con zombie da dày khỏe mạnh này lại không chịu nổi sự điên cuồng của cô bé, tất cả đều một phát nát đầu!
Tưởng Hồng Phúc vốn còn cười nhìn, sau đó hắn xuống xe, ra hiệu cho những người khác: “Nổ súng!”
Hắn sẽ không phạm phải sai lầm như Chu Tân Quốc. Đường Ngạo phải chết ở đây. Dù ai muốn cứu, hắn cũng sẽ đưa kẻ đó đi theo Đường Ngạo!
Pằng một tiếng, tiếng súng vang lên. Đường Ngạo xoay người bảo vệ Hải Mạt Mạt. Đầu tiên anh cảm thấy trên lưng tê rần, sau đó nôn ra một ngụm máu. Đây không phải bản năng bảo vệ con của người cha mà vì dù sao anh cũng trốn không thoát, cần gì kéo người ta chôn theo. Trên đường xuống Hoàng Tuyền anh cũng không hy vọng mang theo con nhóc phiền toái này.
Hải Mạt Mạt giật mình sững sờ, giống như lại trở về hơn một năm trước.
Ba mặc tây trang màu trắng lái xe đưa cô bé đến khu vui chơi. Đột nhiên tiếng súng vang lên, xe mất khống chế, tông vào lan can cầu.
“Ba!!!!” Cô bé hét lên, lập tức nhào vào người đàn ông bên cạnh. Cô bé không khống chế được lực, đầu cô bé đập vào đầu người đàn ông, bốp một tiếng, nát thành dưa hấu vỡ.
Máu nhuộm đỏ cả đầu cả mặt cô bé, trong tầm mắt chỉ còn một màu đỏ tươi.
Đã mất đi một lần sẽ không muốn mất đi lần thứ hai. Cô bé từ từ đứng lên, đón lấy làn mưa đạn. . . . . Sẽ không bao giờ để mất đi nữa.
Tuyệt Xử Phùng Sinh
Tưởng Hồng Phúc đã giám sát động tĩnh của Đường Ngạo từ rất lâu rồi. Từ sau khi Đường Ngạo đuổi Ngô Bưu đi chiếm vườn thú, mỗi hành động của anh Tưởng Hồng Phúc vẫn rõ như lòng bàn tay. Hắn đương nhiên cũng biết đứa bé bên cạnh Đường Ngạo.
Nghe nói nó hiểu tiếng zombie nên mới giúp được Đường Ngạo tụ tập một đám zombie. Vốn định xem con bé mà thức thời hắn có thể để nó sống. Nếu nó muốn cứu người khác nói không chừng hắn cũng sẽ đồng ý.
Nhưng đây là Đường Ngạo, giữ lại tuyệt đối là tai họa ngầm. Đã vậy cũng đành phải đưa con bé này lên đường thôi.
“Nhắm vào con bé đó, bắn!” Hắn ra lệnh. Đám người sau lưng đồng loạt nhắm vào Hải Mạt Mạt.
Nhưng con nhóc kia ôm Đường Ngạo ít nhất bảy mươi cân lại chạy nhanh như gió! Trên đất lúc đầu còn lưu lại vết máu, bọn họ theo vết máu đuổi theo. Tốc độ xe chở tiền mặc dù không quá nhanh, nhưng đám Tưởng Hồng Phúc càng đuổi càng thấy đáng sợ.
Chuyện này. . . . . . Thời gian ngắn như vậy sao con nhóc ấy có thể chạy được xa thế?
Mà càng không ổn hơn là năm phút sau vết máu trên đất đã biến mất. Hô hấp của Tưởng Hồng Phúc càng ngày càng dồn dập, hắn tức giận đá xe, nước miếng trong miệng không nhịn được tí tách nhỏ xuống. Hắn không hiểu đưa tay lau lại thấy trên tay đầy dịch nhờn màu xanh lá cây. Hắn bị nhiễm rồi.
Đường Ngạo không biết mình hôn mê bao lâu, khi tỉnh lại, bên tai là tiếng vang kỳ quái. Chỉ nghe thấy “Ừ ừ a a” không ngừng. . . . Ơ. . . . . .
Tổng giám đốc Đường mở mắt rồi lại nhanh chóng nhắm lại.
Con bà nó, đây là mơ, nhất định là mơ!!
Bốn bức tường khổng lồ xung quanh là đủ loại phim ‘con heo’. Nét mặt Tổng giám đốc Đường. . . . . . Cực kỳ đặc sắc.
Anh ho khan mấy tiếng, phim ‘con heo’ trên tường hình như bị tạm ngừng, hình ảnh dừng lại ở nét mặt khoa trương của nữ chính.
“Ồ, các hạ tỉnh rồi hả?” Một giọng nói cũng rất đáng khinh vang lên. Tổng giám đốc Đường nhìn bốn phía, “Ai đó?”
Giọng nói kia có vẻ rất đắc ý: “Hoan nghênh các hạ cho ý kiến, tôi là Angela.”
Đường Ngạo nhìn trái nhìn phải, lúc này mới phát hiện ra mình đang nằm trên bàn giải phẫu dùng để thí nghiệm. Tuy đầu óc hỗn loạn, nhưng đau đớn trên người khiến anh tỉnh táo đôi chút.
Hải Mạt Mạt đâu?
Các loại dụng cụ trong phòng thí nghiệ