Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.
câu đã thở dốc, “Đi ngay. Bên ngoài thế lực phân chia phức tạp, dặn con bé. . . . . . Nhất định phải đi tìm Hà Hợp. Nhất định phải dặn con bé, không được nhẹ dạ cả tin bất cứ kẻ nào. Những kẻ khác chỉ biết vắt kiệt tất cả giá trị của con bé, thậm chí. . . . . . Cả đời con bé sẽ phải ở trong phòng thí nghiệm. Chỉ có. . . . . . Chỉ có Hà Hợp. . . . . . Có thể cho con bé tự do.”
Thật lâu sau, Angela rốt cuộc cũng đáp: “Tôi chắc chắn sẽ chuyển lời, các hạ.”
Đường Ngạo nhắm mắt lại.
Angela không xem phim nữa, trong đầu Đường Ngạo đủ loại hình ảnh chằng chịt đan xen vào nhau.
[ 09 giờ 41 phút 09 giây sáng, ngày 14 tháng 04 năm x, thời tiết quang đãng '>
“‘Người Tinh Lọc n9ȕ18?’ Cô bé cách lồng thủy tinh nhìn tôi, tôi thử nói chuyện với cô bé. Không biết cô bé có hiểu tôi nói gì không. Ánh mắt cô bé trong veo lạ thường.”
Vẫn là phòng thí nghiệm, năm ngón tay Hải Minh Tiển từ từ di động trước lồng thủy tinh, đôi mắt Hải Mạt Mạt bên trong lồng thủy tinh cũng nhìn theo chuyển động của tay anh ta.
“Người Tinh Lọc n9ȕ18?” Cô bé chậm rãi nhại lại danh hiệu này, giọng nói mặc dù non nớt nhưng phát âm lại rất rõ ràng.
“Trời ạ, cô bé có năng lực học tập! Hơn nữa có vẻ như năng lực này cực kỳ mạnh.” Trong video Hải Minh Tiển mừng rỡ mang theo vài phần sợ hãi. Anh ta đi tới đi lui, đột nhiên quay qua nhìn ống kính: “Tôi có nên mua mấy quyển sách thiếu nhi dạy vỡ lòng cho cô bé không?”
[ 09 giờ 41 phút 09 giây sáng, ngày 16 tháng 04 năm x, thời tiết quang đãng '>
“Dung tứ tuế, năng nhượng lê. Để ư trưởng, nghi tiên tri.” Hải Minh Tiển đọc.
“Dung tứ tuế, năng nhượng lê. Để ư trưởng, nghi tiên tri [1'>.” Hải Mạt Mạt đọc theo.
[1'> Khổng Dung bốn tuổi biết nhường trái lê. Thuận với anh là điều nên biết trước: Hai câu trong Tam Tự Kinh.
“Đúng, n9ȕ18 thông minh quá!” Hải Minh Tiển mừng rỡ.
“Đúng, n9ȕ18 thông minh quá!” Hải Mạt Mạt cũng mừng rỡ theo.
Hải Minh Tiển bó tay: “Cái này không cần đọc theo.”
Hải Mạt Mạt vô cùng thông minh lập tức lặp lại: “Cái này không cần đọc theo.”
Hải Minh Tiển bất đắc dĩ, nhìn về phía ống kính lắc đầu: “Cô bé không hiểu được ý tôi, tôi nên dạy như thế nào đây?”
[ 11 giờ 22 phút 01 giây trưa, ngày 18 tháng 4 năm x, trời mưa '>
“Ba. . . . . Ba.” Hải Minh Tiển chỉ vào mình, dạy Hải Mạt Mạt nói.
Hải Mạt Mạt nhìn anh ta một lúc, hình như không có hứng thú, vẽ lên lồng thủy tinh không nói. Hải Minh Tiển đành phải chỉ vào mình lặp đi lặp lại: “Ba . . . . . ba. . . . Gọi ba, gọi ba đi.” Nhiều lần không có kết quả, anh ta có chút mất kiên nhẫn, chỉ vào mình, giọng cũng cao lên mấy bậc: “Gọi ba đi!”
Lần này có hiệu quả rồi, rất lâu về sau Hải Mạt Mạt cứ nhìn thấy anh lại non nớt cao giọng nói: “Gọi ba đi!”
. . . . . .
Trên giường bệnh, khóe miệng Đường Ngạo hơi cong lên, chìm vào mộng đẹp.
Canh Thịt
Đường Ngạo không biết mình hôn mê bao lâu, trong lúc mơ mơ màng màng Hải Mạt Mạt đang cho anh ăn thứ gì đó. Anh mở mắt, tầm mắt cũng mơ hồ không rõ.
“Không cần cho ba ăn.” Anh quay đầu đi, cự tuyệt. Hải Mạt Mạt nhẹ nhàng gạt những lọn tóc lòa xòa trên trán anh: “Con đi ra ngoài xem thì dường như đám người xấu đi hết rồi ba à. Con và Gâu Gâu bắt được một con thỏ, vừa khéo mang về nấu cho ba ăn.”
Nước thịt ấm nóng mang theo mùi thơm bay lên, Hải Mạt Mạt đưa một thìa đến bên miệng anh: “Ba nếm thử một chút đi, Mạt Mạt hầm mềm lắm.”
Môi lưỡi Đường Ngạo đều đã cứng đờ, thật lâu sau mới cảm nhận được cái vị mềm mềm ấy. Nhưng dù vậy, suy nghĩ của anh vẫn rất rõ ràng nhanh nhạy: “Tên Chu Tân Quốc đó mặc dù chẳng có tài cán gì, nhưng tính nhẫn nại là số một. Sao hắn có thể đột nhiên rời đi?”
Anh muốn sống. Nhớ tới người đàn ông vĩnh viễn khoác trên người bộ quân phục phẳng phiu, nhớ tới ánh mắt khinh thường đó. Nhớ tới hơn một trăm vết đạn trên người Hải Mạt Mạt.
Không thể vì chút khó khăn nhỏ này mà trốn tránh.
Hai ngày được ăn giúp thể trạng cơ thể anh cải thiện hơn rất nhiều. Hải Mạt Mạt lại liếm vết thương cho anh, để Người Tinh Lọc trong tế bào tiêu diệt virus Người Tiến Hóa trong cơ thể anh, hơn nữa gia tốc khôi phục vết thương.
Ba ngày sau, Đường Ngạo rốt cuộc có thể xuống giường. Chuyện đầu tiên anh phải làm đương nhiên là tra xét tình huống bên ngoài.
Ngủ nhiều ngày nên anh không phân biệt nổi ngày đêm nữa. Dưới màn hình Angela hiển thị là tám giờ. Đường Ngạo không biết là buổi sáng hay buổi tối. Đây là một phòng thí nghiệm dưới đất rất lớn, muốn vào bất kỳ một gian phòng nào cũng cần khẩu lệnh.
Đường Ngạo không có khẩu lệnh, Angela cũng không mở cửa. Nơi anh có thể quan sát chỉ có “Khu 03″ này mà thôi. Ngoại trừ rất nhiều thuốc, ống nuôi cấy, bàn mổ ra còn lại là vô số dụng cụ ống dẫn gần như chiếm hết cả khu 03.
Mang ra so sánh, phòng thí nghiệm sinh vật ASA quả thật nghèo nàn giống như một cái tủ đồ chơi.
Đường Ngạo nhíu mày. Một mình Hải Minh Tiển tuyệt đối không thể chi trả chi phí cho một phòng thí nghiệm như thế này. Chẳng lẽ