Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2437 lượt.

Hơn nửa số châu báu, đồ cổ của quốc gia đã nằm trong tay chúng ta. Số vàng đó có nằm mơ chú cũng không tưởng tượng được ra đâu.”
Sa Khang gật đầu: “Cũng đến lúc nên để Hải Minh Tiển giúp chúng ta đổi thân thể rồi. Chờ não chúng ta đổi vào thân thể người khác, một khi trốn ra nước ngoài, tài sản của chúng ta đã là mấy trăm triệu rồi. Chúng ta có thể mua mấy cái đảo, tạo ra một vương quốc của riêng mình.”
Declan hình như còn có băn khoăn: “Tên Đường Ngạo kia đã xử lý chưa.”
Sa Khang lắc đầu: “Anh, tên Đường Ngạo này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Ông già hắn là người chính trực, nhưng hắn lại là một tên khốn kiếp. Em nghĩ hay là. . . . .” Hắn ghé vào bên tai Sa Nghị, “Sau khi thí nghiệm hoàn thành, chúng ta mang Hải Minh Tiển đi, đưa thành phần Người Tinh Lọc cho hắn. Hắn nhất định sẽ không nỡ bỏ miếng bánh nướng này. Chúng ta có thể bảo Hải Minh Tiển để lại đầu mối chứng minh người tài trợ cho phòng thí nghiệm của Hải Minh Tiển là hắn.”
Declan nheo mắt lại, liên tiếp vỗ bả vai Sa Khang mấy lần.
Sáng hôm đó, người Đường Ngạo sai phụ trách theo dõi tình hình bên ngoài Sa trạch đột nhiên dẫn theo mấy chục người trở về. Đám người được dẫn về vừa mệt vừa đói, sau khi ăn như hổ đói một bữa cơm liền ngủ li bì hai ngày. Người quay về chỉ nói là nghe được tiếng súng, sau đó có một đám người từ Sa trạch xông ra.
Nhưng bảo vệ Sa trạch nổ súng, bắn chết hơn nửa, bọn họ xông ra chỉ cứu được mấy chục người này mà thôi. Tổng giám đốc Đường dặn nhóm Ngô Hoa chăm sóc họ.
Hai ngày sau, những người này tỉnh lại. Ngô Hoa phát hiện trên tay phải của bọn họ đều có một ký hiệu giống như con dấu màu xanh dương, phía trên là một bàn tay.
Tổng giám đốc Đường là thủ lĩnh căn cứ, đương nhiên không thể để cho người ngoài tùy ý ở lại, chẳng may những người này là do Sa Khang phái tới làm gian tế thì sao? Anh đứng trước mặt mười mấy người quần áo lam lũ, ánh mắt như kim, châm bọn họ từ trên xuống dưới một lượt: “Các người là ai? Đến từ đâu?”
Virus bùng phát lâu như vậy, những người này ít nhất cũng phải thuộc một căn cứ nào đó mới đúng. Tại sao lại trốn từ Sa trạch ra? Muốn vào đó cướp đồ sao?
Mười mấy người này dường như vô cùng sợ hãi, qua một lúc lâu mới có một người đàn ông lắp bắp nói: “Tôi. . . . chúng tôi bị nhốt hơn hai năm rồi. Tối hôm qua một cô bé thả chúng tôi ra, rất nhiều người đã chết. Trên đường khắp nơi đều là người chết ăn thịt người, tôi. . . . . Chúng tôi không biết đã xảy ra chuyện gì.”
Một người phụ nữ trong đó lập tức òa khóc: “Tôi muốn về nhà. . . . . .”
Đường Ngạo nhíu mày: “Bị nhốt hai năm? ! Cô bé. . . . . .”
Anh đột nhiên nhớ tới một người: “Cô bé kia trông như thế nào? !” Anh xách cổ áo một người đàn ông, người đàn ông suýt nữa sợ tè ra quần: “Khi đó mất điện, tôi cũng không nhìn rõ. Chỉ nhớ cô bé ấy vóc dáng nho nhỏ, giọng nói non nớt nhưng rất khỏe.”
Tổng giám đốc Đường buông anh ta xuống. Hải Mạt Mạt, thật đáng mừng, rốt cuộc con cũng bắt đầu gây họa cho ông bố ruột bị thần kinh của con rồi.






Phát Hiện Quan Trọng
Hai người máy quả nhiên rất chắc, Hải Mạt Mạt thử nhiều lần vẫn không giãy ra được. Lúc này cô bé bị hai tay nó khóa lấy eo, chân cách mặt đất, không làm gì được.
“Ba.” Cô bé nước mắt đầm đìa nhìn màn hình lớn, chỉ chốc lát sau, màn hình được chuyển đến phòng vô khuẩn của Hải Minh Tiển: “Mạt Mạt ngoan, ngày mai ba sẽ đến thăm con, nhé?”
Hải Mạt Mạt mắt nhắm lại khóc òa lên: “Nhưng eo Mạt Mạt đau quá, ba thả Mạt Mạt ra đi!”
Hải Minh Tiển thở dài, ra lệnh cho hai con người máy thả lỏng một chút, tắt đèn bên cạnh cô bé.
Hải Minh Tiển không nghe, bản sao bên cạnh anh ta bê bữa sáng tới, cầm bánh bao đút cho Hải Mạt Mạt. Hải Mạt Mạt khóc không ngừng, cũng không chịu ăn gì. Hải Minh Tiển xua tay: “Ba còn có việc, đói bụng thì gọi ba.”
Dứt lời, anh ta đẩy xe lăn đi. Hải Mạt Mạt càng khóc to hơn, Hải Minh Tiển do dự một chút, cuối cùng vẫn không quay đầu lại. Chẳng được bao lâu, anh ta lại sai trợ lý đến cho Hải Mạt Mạt ăn. Hải Mạt Mạt thấy la lối om sòm không có tác dụng, liền ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng.
Mấy ngày nay Sa Khang cũng rất bận rộn, lần trước Hải Mạt Mạt thả vật thí nghiệm của Hải Minh Tiển đi hết nên giờ bọn chúng phải bắt thêm từ bên ngoài về. Nhưng hiện giờ người trong thành phố E này không chạy thì cũng chết, số còn lại đã có căn cứ cố định. Muốn ra tay cũng không dễ.
Hơn nữa qua hơn một năm nạn đói, bệnh dịch liên tục, các căn cứ nhỏ cũng đã không còn, chỉ còn lại những căn cứ với nhân số ổn định. Tập đoàn ASA của Chu Tân Quốc là nơi nhiều người nhất, nhưng đồng thời cũng là nơi không thể động vào nhất.
Vốn định ra tay với căn cứ của Yến Thao nhưng hiện giờ anh ta có Đường Ngạo làm chỗ dựa, cũng không dễ động vào. Nhà máy hóa chất, nông trường v…v…đều là căn cứ lớn mấy ngàn người, một khi đánh nhau sẽ quá gây chú ý.
Nghĩ vậy, Sa Khang nhanh chóng nghĩ ra một cách. Trong mấy căn cứ thì chỉ có chỗ Chu Tân Quốc là không có khu trồng trọ