Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.
có tiếng bước chân mấy người trong phòng thí nghiệm vọng về. Hải Mạt Mạt nhìn Hải Minh Tiển: “Ba, tại sao ba bắt bọn họ?”
Hải Minh Tiển cười ôn hòa: “Ba cần dùng. Mạt Mạt, không phải ba hại bọn họ. Có lẽ mấy tháng nay con ở bên ngoài đã gặp phải một số chuyện rất bi thảm, nhưng quá trình tiến hóa của một chủng tộc vốn vô cùng tàn khốc. Loài người tiến hóa từ tinh tinh cũng rất khó khăn, trong quá trình đó đã có bao nhiêu người phải chết? Mà bây giờ, bọn họ đã hoàn toàn ngừng tiến hóa, sống nhàn không muốn thay đổi như vậy sớm muộn gì cũng sẽ diệt tuyệt. Ba chỉ đang giúp loài người thôi.”
Hải Mạt Mạt lắc đầu: “Như vậy, sao lúc đầu ba lại muốn chế tạo Người Tinh Lọc?”
Hải Minh Tiển đột nhiên ngẩn ra, sau đó lại xoa đầu Hải Mạt Mạt: “Tạm thời không nói những chuyện này nữa, bọn họ nói buổi tối Mạt Mạt ăn rất ít. Đi, ba đưa Mạt Mạt đi ăn tối.”
Hải Mạt Mạt bị bản sao của anh ta bế đi. Phòng của Hải Minh Tiển rất lớn, bài trí chẳng khác nào phòng VIP của khách sạn năm sao. Trên bàn đã bày sẵn thức ăn, anh ta ra hiệu để Hải Mạt Mạt ngồi xuống, bản sao của anh ta lập tức gắp đồ ăn cho Hải Mạt Mạt.
Hải Mạt Mạt cũng không nói gì, ngoan ngoãn ăn.
Cơm nước xong, bản sao của Hải Minh Tiển đang định dọn dẹp bát đũa, Hải Mạt Mạt lại đi tới bên cạnh xe lăn, đột nhiên dùng chuôi dao đánh Hải Minh Tiển bất tỉnh.
Bản sao kia đột nhiên đứng im như tượng. Trong đầu nó có máy nhận tín hiệu sóng điện não của Hải Minh Tiển, khi não Hải Minh Tiển không hoạt động, nó đương nhiên cũng rơi vào trạng thái vô thức.
Hải Mạt Mạt chạy đi, chỉ một loáng đã đến được phòng giam. Cô bé mở cửa, tất cả người bên trong đều bị trói. Cô bé dùng sức kéo đứt dây thừng trên người bọn họ, chờ bọn họ cử động được mới khẽ nói: “Trong đầu bảo vệ nơi này đều có máy nhận tín hiệu, tôi đi tắt wifi của họ.”
Những người này thấy cô bé dùng một tay lại có thể kéo đứt sợi dây chắc chắn như vậy đều không dám phản đối, răm rắp nghe cô bé chỉ huy.
Lúc Hải Mạt Mạt mở cửa phòng thí nghiệm, chuông báo động lập tức vang lên. Tất cả trợ lý trong phòng thí nghiệm đều nhận tín hiệu từ não Hải Minh Tiển. Lúc này Hải Minh Tiển hôn mê, bọn họ dĩ nhiên cũng ngừng hoạt động hết.
Nhưng bảo vệ phía ngoài lập tức hung hãn xông lên chặn đường. Hải Mạt Mạt cầm một bộ máy thí nghiệm để đỡ đạn, nhanh như chớp xông về phía tầng hai. Sa Khang vốn đang ngủ, lúc này cũng sợ hết hồn.
Hắn còn đang mặc đồ ngủ, vừa nhìn thấy Hải Mạt Mạt xông lên, lập tức chửi bậy một tiếng rồi nổ súng. Trên lưng Hải Mạt Mạt bị trúng vài phát đạn, số còn lại bắn vào bộ máy thí nghiệm cô bé cầm, tia lửa văng khắp nơi.
Hải Mạt Mạt xông vào phòng của Sa Nghị ở tầng hai. Có kinh nghiệm của Đường Ngạo lần trước, lần này não của Sa Nghị được bảo vệ chặt chẽ. Trong phòng có bốn người đàn ông vác súng, họng súng chĩa thẳng vào Hải Mạt Mạt.
Hải Mạt Mạt quăng bộ máy thí nghiệm trong tay, một người đàn ông đưa tay đỡ lấy, trong nháy mắt bị đập bay mấy chục mét. Hai người đàn ông khác lại nhào tới. Hải Mạt Mạt mỗi tay xách một tên, sau đó ném hai tên này về phía tên còn lại.
Chỉ mười mấy giây mà bốn người đàn ông đã bị hạ gục.
Cô bé sải bước lên phía trước cầm lấy não Sa Nghị. Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng súng. Cô bé chỉ cảm thấy gáy tê rần, có cái gì đó nóng như lửa xuyên qua đại não.
Trước mắt trở nên mờ nhạt, suy nghĩ cũng bắt đầu ngừng lại. Cô bé dùng hết sức lực cuối cùng, ném mạnh quả cầu bí đỏ xuống đất.
“Anh!” Sau lưng, Sa Khang hét lên, Hải Mạt Mạt cũng đã không còn nhìn thấy gì nữa rồi. Cảm giác cuối cùng chỉ là lặng lẽ ngã xuống đất, thế giới dần dần trở nên yên tĩnh.
Bảo vệ dưới tầng cũng đã ‘chết máy’ hết, mấy trăm vật thí nghiệm đột nhiên lao ra. Sa Khang tức giận mang theo hơn một trăm thân tín đuổi theo. Nhưng vừa mới ra khỏi Sa trạch, đột nhiên lại có một đám người không biết từ nơi nào xông lên đánh, cản đường bọn họ.
Mặc dù hỏa lực của đối phương không quá mạnh, nhưng hiện giờ tối như hũ nút, người của Sa Khang lại không nhiều. Dưới tình huống này, hắn cũng không dám đuổi theo nữa, chỉ đành phải trơ mắt nhìn mấy trăm người trốn vào trong màn đêm.
Đám người này đương nhiên là người của Đường Ngạo sai đến theo dõi Sa trạch, do Vạn Ích Khải dẫn đầu. Khi xảy ra chuyện, bọn họ lập tức ngăn mấy người chạy ra chuẩn bị hỏi thăm tình huống. Nhưng không ngờ đối phương đang chạy trối chết, tưởng bọn họ là người của Sa Khang, suýt chút nữa đánh nhau.
Sau khi hiểu rõ tình hình, Vạn Ích Khải nhanh chóng quyết định lập tức nổ súng cứu nhóm người này.
Đây quả đúng là chó ngáp phải ruồi, tổng giám đốc Đường vui mừng, lập tức dùng mấy trăm người này truyền tin Chu Tân Quốc có giao dịch đen với Sa Khang ra.
Ban đầu Chu Tân Quốc còn chống chế, nhưng hắn lập tức bị người của xưởng ASA chất vấn. Hắn không thể giải thích được nguồn gốc của mấy vạn cân lương thực, cũng như mấy trăm người mất tích sau khi theo hắn ra ngoài.
Giải thích của hắn là gặp phải rất nhiều zombie, mấy trăm người vùi thây trong miệng chúng. Mọi người vốn nửa tin nửa ngờ