Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2886 lượt.
của cậu nhằm đánh thức cậu thì bỗng dưng lại thấy mọi chuyện đẹp tựa giấc mơ.
Vương Tranh xem anh là gì? Có thật rốt cuộc anh đã hoàn toàn có được cậu ? Từ đầu tới chân, hoàn toàn kết hợp, từng tấc da thịt của nhau cũng đã chạm vào. Anh yêu cơ thể của cậu, nếu cậu cả đời cứ trần truồng không mặc gì sẽ tiện bề cho anh ôm ấp sờ soạng, muốn hôn hít ở đâu thì cứ tùy ý. Song, tiếc là không thể. Trên mặt Từ Văn Diệu khẽ vẽ nụ cười có thể nói là ngây ngô nhất, vùi đầu cắn nhẹ lên vai cậu. Vương Tranh cau mày khó chịu, rụt người chui vào lòng anh, anh lại cắn cậu thêm một cái nữa, cậu lại rúc sâu hơn. Bất chợt, anh nổi lên ý xấu, hôn một lượt lên trên những vết tích đã để lại trên người Vương Tranh tối qua.
Vương Tranh rầu rĩ hừ một tiếng, mở mắt, đẩy đầu anh ra, không cho anh quấy phá nữa.
Từ Văn Diệu ha ha cười, hôn hai má Vương Tranh, dịu dàng nói: “Còn sớm, em ngủ tiếp đi, anh sẽ đi chuẩn bị điểm tâm cho em.”
Vương Tranh lườm, cơ thể cậu mềm nhũn ra, mệt mỏi khép mắt lại. Từ Văn Diệu không dám chọc phá cậu nữa, đứng dậy đi rửa mặt, tâm tình vui vẻ nhìn vào bản thân trong gương bỗng nhiên thấy mình sao đẹp trai đến thế. Người đàn ông phản chiếu từ tấm gương chỉ vừa mới sang tuổi ba mươi, đúng vào độ thành công nhất, do nhiều năm luyện tập nên dáng người săn chắc cân đối nhưng lại không mất đi sự dẻo dai, hạ thể cũng bừng bừng khí khái đàn ông, trong ánh mắt ấy chứa đựng sự khôn ngoan và thâm trầm, quan trọng nhất là tận sâu trong đáy mắt không còn vẻ cô độc của ngày xưa. Có Vương Tranh, anh sẽ không như kẻ đi lạc cô độc trong bình nguyên băng giá dù thân ở giữa phố thị phồn hoa nhất.
Nhân lúc Vương Tranh ngủ, Từ Văn Diệu lại xốc chăn kiểm tra phía sau cho cậu. Hôm qua làm hơi quá, nơi ấy có chút sưng. Anh sờ trán cậu, nhiệt độ hơi cao. Thân thể Vương Tranh hết sức đặc biệt, nên anh không dám cho cậu uống thuốc lung tung, vì vậy anh liền thay quần áo, gọi điện hỏi han bác sĩ của cậu. Từ Văn Diệu vốn thạo cách đối nhân xử thế, biết cách đối phó với những thành phần trí thức như thế, trừ phi đối phương là kẻ có nhân phẩm kém hoặc ham quyền thế, sẽ không đối đãi quá mức khắc nghiệt. Do vậy, từ lúc Vương Tranh nằm viện, anh luôn giữ liên lạc với bác sĩ của cậu, sau đó kín đáo hậu đãi đối phương, đồng thời cũng nhanh chóng xúc đẩy quan hệ thêm khăng khít. Từ Văn Diệu cũng không hề che dấu quan hệ yêu đương giữa mình và Vương Tranh trước mặt vị bác sĩ đó. Bây giờ, vì lo đời sống tình dục quá mức kích động làm tổn hại đến cơ thể cậu, liền cặn kẽ hỏi han. Anh vừa hỏi, bác sĩ liền chẳng khách sáo mà giễu cợt, vừa hay bác sĩ cũng rảnh nên có thể tự mình đến kiểm tra và tiêm thuốc cho Vương Tranh.
Từ Văn Diệu mừng còn không kịp nữa là, liền an bài cho trợ lý tới đón bác sĩ đến nhà, lại gọi dì Trâu đến nấu cháo cho Vương Tranh, còn dặn là phải cho thật nhiều dược liệu vào để bồi bổ cơ thể cho cậu. Xong xuôi mọi việc, anh mới rảnh rỗi đi uống chút sữa, ăn một ít bánh mì, coi như hoàn thành bữa sáng. Đang ăn lại bất chợt nghĩ, lát nữa bác sĩ tới kiểm tra không thể để cho Vương Tranh không mặc gì như thế, lại vội vã trở vào phòng mặc cho cậu bộ áo ngủ.
Lát sau trợ lý đưa bác sĩ tới, sẵn tiện mang đến những tài liệu anh phải ký hôm nay. Từ Văn Diệu đưa bác sĩ vào phòng kiểm tra cho Vương Tranh, bản thân thì theo sát phía sau. Bác sĩ và trợ lý đều không nể mặt anh chút nào còn cười chọc anh.
Trong thời gian này, Vương Tranh được bồi bổ rất tốt, nên đời sống tình dục cũng không có gì trở ngại, chỉ là có hơi mất sức nên mới ngủ mê đến vậy, tới cả bác sĩ vào kiểm tra cũng không tỉnh giấc. Bác sĩ kiểm tra xong, không tiêm cho cậu thuốc gì, để lại thuốc uống rồi ra về. Trợ lý lại theo lẽ thường đứng ra đưa rước, trước khi đi còn nháy mắt, giơ ngón cái lên với Từ Văn Diệu.
Từ Văn Diệu hơi khựng lại, rồi ngay lập tức hiểu ý bèn đá vào mông trợ lý, mắng: “Biến, bằng không tôi xem như cậu trốn việc, trừ lương cắt tiền thưởng đó.”
Trợ lý cười hì hì bước ra cửa: “Sếp à, mấy tài liệu đó anh phải xem hết trong hôm nay đấy, lát nữa tôi quay lại lấy đó.”
“Biết rồi.” Từ Văn Diệu trừng mắt lườm. “Ai cho cậu lên chức giám sát vậy?”
“Tôi cũng đâu muốn, ai bảo ông chủ khoái trốn việc để tôi phải kiêm nhiều chức thế làm gì?” Trợ lý giả vờ cằn nhằn.
“Nói gì hả thằng nhóc này?”
Trợ lý cười đùa, hí hửng nói: “Không, em đang khen anh là vị lãnh đạo tài ba đấy chứ.”
“Ừ, ráng mà ca ngợi cho lắm vào, tốt nhất mở một cuộc họp báo mà tuyên truyền luôn.” Từ Văn Diệu nhếch môi nói.
“Sếp à, chúng tôi không thích chỉ sùng bái một người không đâu.”
“Nhanh biến đi, chỉ có mình cậu là mồm mép nhất.”
Khó khăn lắm mới tống khứ được tay trợ lý phiền phức của mình đi, anh đóng cửa lại, mở máy tính ra xử lý những tài liệu cậu ta đã mang tới. Xem một lúc lại thấy có vấn đề, lập tức gọi điện đến công ty, khiển trách người phụ trách rồi tìm cách giải quyết cả buổi. Đợi đến khi dì Trâu đến hỏi anh trưa ăn món gì, anh mới giật mình nhận ra đã mười hai giờ rồi.
Anh bảo dì Trâu cứ nấu đại cho anh một tô mì ăn dằn bụng, s