Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2885 lượt.
au đó thấy Vương Tranh còn chưa tỉnh, vì vậy vào phòng, kéo Vương Tranh ra khỏi đống chăn đang quấn chặt như cái kén, ôm vào lòng, khe khẽ gọi: “Tiểu Tranh, Tiểu Tranh, dậy đi em, ăn chút gì rồi ngủ tiếp nhé? Ngoan, dậy nào.”
Vương Tranh mơ mơ màng màng mở mắt, rúc vào trong ngực anh, ừ hữ một tiếng lại ngủ tiếp.
Từ Văn Diệu phì cười, Vương Tranh như vậy càng khiến anh yêu thương đến luyến tiếc, không muốn buông tay. Anh xoa tóc, vỗ nhẹ lên mặt cậu: “Tiểu Tranh, dậy đi em, ăn một chút rồi ngủ! Ngoan, nghe lời anh.”
Vương Tranh bị quấy nhiễu một hồi, giụi mắt tỉnh dậy, oán giận mắng: “Ồn quá!”
Giọng nói của cậu rất khàn, chứng tỏ tối qua đã kêu la quá mức. Cậu khựng lại một chút mới nhấc người lên, đụng tới eo thì rên lên một tiếng rồi úp mặt vào ngực Từ Văn Diệu.
“Sao hả? Lưng đau à? Không sao, anh ở lại xoa giúp em nhé.” Từ Văn Diệu áy náy. “Đừng đứng dậy, anh mang cháo vào cho, cứ ăn luôn ở trên giường vậy.”
“Không được, phải đánh răng rửa mặt.” Vương Tranh lắc đầu phản đối. “Từ nhỏ mẹ đã dạy vậy.”
“Được.” Từ Văn Diệu hết cách. “Anh ôm em đi nhé?”
Vương Tranh phản ứng chậm rì rì, vài giây sau mới vươn tay choàng qua cổ, tựa đầu vào vai anh vừa ngáp vừa gật đầu.
Hành động thân thiết trong tiềm thức này khiến Từ Văn Diệu trong giây lát đã xuất hiện cả trăm mối xúc cảm, anh khẽ mím môi, bế Vương Tranh vào phòng tắm, thả cậu xuống, lấy bàn chải và kem đánh răng bỏ vào trong tay cậu, nhân lúc cậu mơ màng xúc miệng xong thì dùng khăn mặt đã xả qua nước ấm lau mặt cho cậu. Làm xong, lại thấy Vương Tranh ngây ngô cười, sắc mặt mang vẻ ngây thơ hồn nhiên đơn thuần vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn khiến anh cũng bật cười theo, búng nhẹ vào mũi cậu mà hỏi: “Cười ngốc nghếch gì hả?”
“Anh giống mẹ em quá!” Vương Tranh lại dụi mặt vào ngực anh, lười biếng nói: “Em có kể với anh chưa nhỉ? Tới tận lớp sáu mẹ vẫn còn đút cơm cho em đấy!”
“Được, sau này anh làm mẹ em.” Từ Văn Diệu treo khăn lên trên giá, cúi người ôm cậu đi về giường, bọc chăn thật kỹ cho cậu, rồi khẽ hôn lên môi cậu. “Con ngoan, muốn ăn gì nào?”
“Dạ,” Vương Tranh gật gù đáp, “Con muốn ăn dưa muối ạ.”
“Có ngay.” Từ Văn Diệu xoay lưng bước ra phòng, tới cửa chợt dừng lại, quay đầu nhìn người yêu xinh đẹp đang nằm lười biếng trên giường, nỗi đau bao nhiêu năm bị trục xuất khỏi thế gian như được bù đắp, trong phút chốc cổ họng anh nghẹn cứng, đau khổ ngọt bùi, một lời không thể nói hết được.
“Em đói bụng!” Vương Tranh với qua nâng cằm anh lên.
“Rồi, cho em ăn ngay đây!” Từ Văn Diệu giật mình, cười đáp. “Đợi sau này già rồi, anh cũng sẽ chăm sóc em giống vậy.”
“Nói bậy, dù em có già cũng không tới nỗi bán thân bất toại cần người hầu hạ đâu!”
Hai ba ngày sau đó, Từ Văn Diệu đều ở nhà chăm sóc cho Vương Tranh, nếu không phải chuyện trọng yếu sẽ không đến công ty. Anh vốn dĩ là người bận rộn nhưng vì Vương Tranh đã cắt giảm hết những xã giao không cần thiết, công việc có thể giải quyết ở nhà đều đem về nhà làm. Chuyện cũng không cách nào hơn. Anh luôn bất an, nếu để Vương Tranh rời khỏi tầm mắt, anh liền cảm thấy không yên lòng.
Nhưng gần đây một dự án quan trọng của công ty xảy ra vài sự cố, Từ Văn Diệu phải tự mình đảm đương, dùng thế lực gia đình mà bắt tay quan hệ với cơ quan tỉnh ủy thành phố G. Bề này lo liệu cầm quân chống địch, cho người đi tìm hiểu thực hư công ty đối thủ, bề kia đích thân giám sát, đốc thúc tiến độ làm việc của nhân viên marketing. Một tuần, ngày nào cũng phải tham gia các buổi tiệc xã giao, ăn cơm hữu nghị, mỗi đêm phải mười hai giờ đêm mới về đến nhà, sáng sớm hôm sau lại lật đật chạy tới công ty.
Vương Tranh nguyên bản sống rất nội tại, không hỏi những việc mình không hiểu, cũng chẳng tò mò muốn biết Từ Văn Diệu tất bật làm gì ngoài đường. Chuyện này cố nhiên có một phần là tin tưởng, nhưng một phần lại mang tâm thế phòng bị. Như thể sớm đã tự hiểu lấy để không phải hỏi han điều gì khiến mình bị bẽ mặt. Từ Văn Diệu mới đầu bận tối mắt tối mũi nên không để ý gì, tới khi rảnh rỗi một chút mới phát hiện thấy Vương Tranh quá mức an phận thủ thường. Bây giờ, cậu đang sống cùng anh, không đả động gì tới chuyện chia tay chia chân, lúc nào cũng là một vẻ mặt trời có sập xuống cũng không hoảng. Trên danh nghĩa thì là không có gì nhưng sự thật lại là không quan tâm. Từ Văn Diệu có về khuya thì cậu cũng không nói năng gì, chẳng có thời gian cùng cậu tới bệnh viện tái khám hay là ở nhà quấn quýt nhau, cũng không đặng nửa câu ý kiến. Anh càng nghĩ càng thấy không ổn, đến cả đôi ba câu oán hờn giận dỗi mà người yêu thường nói như ‘lúc nào anh cũng không có thời gian cho em!’ cậu cũng chẳng bao giờ thốt ra.
Có thể là vì cậu thấu hiểu, có thể vì thói quen, nhưng sao lại cứ lạnh lùng giữ khoảng cách như vậy?
Cứ nghĩ tới thái độ đó của Vương Tranh, Từ Văn Diệu lại lo lắng tự hỏi, sao cậu lại như vậy nhỉ?
Phải, quả thật hiện giờ anh đã hoàn toàn có được Vương Tranh, nhưng chỉ trên phương diện thể xác thì có nghĩa lý gì? Xét theo mộ